Kỉ niệm MBD
Hồi 1( nguyên tác của aa ):
Con đường dừng lại phía sau anh và phía sau tôi vì cả hai ta nhìn về hai hướng đi và hai ngã đường...giữ trong nhau những kỷ niệm. Ngập ngừng đầy bối rối, cái ngập ngừng của một năm đầy day dứt. Và cuối cùng như hiểu ra quá khứ không trở lại, em cũng đi về một hướng khác, khác con đường cũ và khác con đường anh đang đi. Phía sau em để lại một con đường, và năm tháng xóa nhòa dấu chân. Ngọt ngào hay đắng chát nó cũng đã rời xa , rời xa tầm mắt, để rơi vào tim em vẹn nguyên những thổn thức.
Để thật đẹp một kỷ niệm... và đúng như thế kỷ niệm...Nó không dám làm anh khó xử, càng không dám tự nó nhìn lại con đường...và như chạy trốn nó khóc để rồi tiếp tục đi...không phải vì nó đã thay đổi cũng không vì nó đã nhìn thấy ở nơi xa trên con đường mới long lanh hạnh phúc.. Chỉ vì nó không dám đứng lại quá lâu... nó sợ anh phải bận tâm.. và nó bước nhanh hơn để anh cũng đi mau mau... và về nơi nào đó trước mùa mưa... Mùa mưa cái mùa tuyệt vọng ẩm ướt, mùa che dấu những khuôn mắt buồn, mùa cho những cơ may của một tình yêu mới sẽ bắt đầu...
Anh ạ, và có lẽ em cũng phải bắt đầu thôi, anh cũng nên bắt đâu đi...để một ngày mai thật xa hai con đường gặp lại, em bất chợt nhìn thấy anh hạnh phúc và trong đôi mắt anh em tự thấy em cũng rất vui.. để rồi lại tiếp tục đi với lời chúc và lại sẽ......
Re của TriêuPhi (Hồi 2)
.... và lại sẽ cô liêu trong một cõi nhớ của riêng mình, phải không em? Kỷ niệm đã là của quá khứ, con đường chúng ta có thể sẽ không bao giờ tìm lại được một điểm nối... của quá khứ, của hiện tại và của mai sau... Xót xa trong một bước chân rêu, anh biết, vậy là mình đã mất em mãi mãi... Nơi ấy, con đường dừng lại, thôi còn dáng em đứng đợi... Mưa vẫn tầm tã trên những cung phím chia ly, anh không khóc cho một buổi phôi xa... anh ôm trong mình một quá khứ, đốt cháy lên trong đêm, trong một ly đắng, bên cạnh một người anh chưa yêu...
Đống tro tàn của dĩ vãng vẩn vơ trong cái rét mướt của mưa kéo anh quay lại nơi ấy. Không thấy em. Anh vỡ òa trong sự tĩnh lặng ghê hồn của bóng tối. Sụp lạy một linh hồn vơ vưởng để hối cải vì một ngày hôm qua. Anh cắn xé từng giọt buồn rơi xuống... Con đường chìm nghỉm trong cái lỗ đen vô tận của bóng đêm. Anh yêu em... nhưng... con lối nhỏ chúng ta thường đi... bây giờ đã không thuộc về riêng Em và Anh nữa... Con đường đã dừng lại... mãi mãi đối với một tình yêu của chúng ta... Tất cả đều cô độc...
Và hồi 3 (của nguyentranhalinh)
...nhưng không có gì là cô độc cả...Ngày mai...Anh và Em-chúng ta vẫn tiếp tục đi-vì chúng ta là những con người rất đỗi bình thường...giống như bao con người bình thường khác...Buồn ư?rồi cũng qua...Đau ư?rồi cũng dịu...Quá khứ ư?tất cả đã lùi lại phía sau...Vậy thì còn lại cái gì?Lòng vị tha...Phải,cho dù trước đây mình đã từng làm tổn thương nhau điều gì thì cuối cùng mình vẫn là của nhau một thời...Anh và Em lại tiếp tục đi...tiếp tục làm những điều cần phải làm...để đến khi gặp lại nhau tại một điểm...Anh và Em ...nhìn nhau và cùng cười phá lên...hóa ra Anh và Em chỉ là những kẻ ngốc nghếch nhưng dễ thương vô cùng...Vậy thì tại sao Anh và Em cứ mãi sống trong đau buồn,trong quá khứ,trong nước mắt,trong sự tổn thương làm gì kia chứ?...Hãy dành tất cả những gì tốt đẹp nhất ngay cả khi Anh và Em không còn là của nhau nữa nhé...Biết đâu một ngày nào đó Anh lại xuất hiện trong mắt Em và Em lại xuất hiện trong mắt Anh...Vì những gì thuộc về Anh và Em thì mãi mãi vẫn sẽ thuộc về Anh và Em ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét