Nỗi buồn của một ngày mưa...không phải là một đêm mưa mới đúng. Mà thật ra cũng không có gì là buồn..chỉ là không hiểu tại sao...
Mưa và nhà dột..không biết tại sao lại thấm tường mà lại là ngay chỗ kệ sách âm tường của tôi mới kỳ cục chứ...nó chưa bao giờ thấm ở chỗ đó...rất may và lần này là không may. Nhưng dù sao thì tiếp theo là di dời tất cả sách vở và vô vàn thứ linh tinh ở chỗ đó...kế đó là tới cái bàn xếp ngồi đất...cái đó rất quan trọng vì trên cái bàn do chính ông ngoại đóng cho tôi là vật đã ngốn của tôi..hay chính xác là mẹ tôi _một nhân viên nhà nước thâm niên trên 20 năm..cũng cỡ 4-5 tháng lương..
Dọn qua khu vực an toàn...lại mở máy ra..không biết làm sao laị vào trang baobinhdinh.com Thật là hài hước !... đi mãi, đi cho xa xôi, cuối cùng cảm giác ấm lòng lại nằm trong cái quê hương bình dị và hơi buồn chán ấy. Tôi mở một đoạn clip ngắn ..trống trận tây sơn...dịp tết nguyên đán vừa rồi. Uhm nói thế nào nhỉ..nó dường như gợi lên niềm tự hào trong tôi..niềm tự hào của một đứa con nhà gia giáo, được học hành tử tế...nhưng lại chả được cái tích sự gì...20 tuổi đầu vẫn bám mẹ. Mẹ thì mẹ vẫn nuôi mình được..mình thì mình lại chẳng nuôi mình được...tâm trạng này giống ông P quá nhỉ...
Cô lại cảm nhận hết cái mưa SG của chị rồi!
Trả lờiXóaNhớ SG quá em ơi.
Mưa rơi rơi trên đường, mưa rơi suốt canh trường
Trả lờiXóaMưa rơi ướt phố phường, mưa trôi lá trong vườn,
Mưa đang tí tách reo ven tường.
Mưa rơi trên sông dài, mưa qua khắp non đoài
Mưa cho thắm hoa đời, mưa cho hết u hoài
Mưa cho đám lúa non mỉm cười.
Mưa đem tươi vui về cho thắm áo nâu
Mưa cho nương dâu và khoai sắn lên mau
Mưa như trút sầu
Mưa tươi lúa đầu
Mưa rơi qua Bến Hải, Cà Mau
Mưa rơi trên vai chàng
Mưa rơi ướt vai nàng
Mưa rơi khắp thôn làng
Mưa reo những cung đàn
Mưa như tiếng ru con dịu dàng
Mưa yêu bông hoa đời,
Mưa yêu biết bao người
Mưa không biết hững hờ
Mưa thương lúa bơ vơ
Mưa yêu lúa mong mưa từng giờ
Mưa yêu thương ai nghèo
Mưa cho lúa ngô nhiều
Mưa cho hết tiêu điều
Mưa cho những ai nghèo
Mưa cho thắm bữa cơm ban chiều
Mưa rơi phương đông rồi mưa tới phương tây
Mưa gieo hương xuân về trên những luống cây
Mưa rơi chốn này
Mưa cho lúa đầy
Mưa cho duyên ta càng nồng say
Mưa không yêu ngang đường
Mưa không muốn ai buồn
Mưa yêu nước non này
Mưa yêu mến dân cày
Mưa cho lúa ngô hơn gạo đầy
Mưa còn gieo xuống đời
Mưa về cho lúa thêm tươi