Thứ Hai, 31 tháng 12, 2007

Offline đêm giao thừa

Cuối năm....một thời điểm nhạy cảm....một cảm giác bâng khuâng....có những điều ta muốn rủ bỏ...có những thứ ta muốn bắt đầu... giây phút giao thoa là một cớ hợp tình hợp lý.

Ừh...thì mình đón giao thừa theo nhiều kiểu...chả khi nào giống khi nào....nếu ở nhà đây chỉ là một ngày nghỉ bình thường...nằm đọc truyện hoặc xem phim cho thoả thích....ở đây lại khác...văn hoá phương Tây được chấp nhận một cách cởi mở.....Tết Dương cũng là ngày lễ quan trọng.......và nó vui nhộn hơn hẳn Tết cổ truyền. Điểm này cũng dễ hiểu.....dân Sài Gòn không đông mà chỉ đông người nhập cư.....làm việc và học tập......tết dân tộc...họ sẽ về sum họp gia đình...trả lại cho thành phố cái kiểu vắng vẻ chán chường.....bản thân người thành phố thích đi du lịch đón tết hơn là ở nhà và đi chúc tụng.

Ngoài đường chật cứng....9h15 đáp xuống điểm hẹn.....chợ Bến Thành....kaka...gửi xe bị chém 10k ngay.....đi bộ..

Photobucket

Photobucket

Ui cha....đông dữ chớ bộ 20 mạng lận...không nhớ tên hết được...ai cũng vui vẻ ham chơi hết...mừng húm....giống mình rồi.

Photobucket

Vừa đi.....ăn...uống...chụp ảnh......làm quen và kết bạn. Không biết là hên hay xui.....cho hai cô nàng Tây Ban Nha bị cái nhóm này...kết........tiếng Anh mỗi người một câu....tha hồ mà thử.....chẳng biết có chính xác không....chỉ cần hiểu là được nhỉ.....công nhận can đảm. Lết được đến Bưu điện thành phố.....chờ.....từng phút một trôi qua...bạn bè chúc tụng nhau.....người đi đường chúc nhau.....3...2....1 chúc mừng năm mới......mạng di động muôn nghẽn luôn.....tiếc là máy mình không còn nhiều tiền nên chẳng trả lời được.....thôi vậy.....cũng đâu nhất thiết. Ngay lúc này.....mình nghĩ đến tất cả mọi người...mẹ, gia đình, bạn bè.....những người quen đã lâu hoặc mới quen...cả Amit nữa...cả hai cô nàng Tây này nữa.....từng người...từng gương mặt......cầu mong tất cả có một năm hạnh phúc và may mắn.

Tập kết công viên 30_4...nào ngồi xuống....nạp năng lượng nào...hủ tiếu....bánh mì.....cá viên...ăn tùm lum tà la hít.....kaka....mà đâu phải bi giờ mới xử.....trái cây và snach đã xâu xé trên đường đi suốt từ nãy tới giờ....đông vui thiệt. Lần đầu dự offline Cyvee......vui là chính....cái này đạt được rồi...kaka

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Tạm biệt nhóm bạn kỳ lạ....thế giới quan của tôi hình như mở ra thêm một nấc nữa...về nhà trong cơn gió buốt da. Ôi dào....mang theo áo khoác đấy nhưng chẳng muốn mặc tý nào....kệ sương...kệ gió....lạnh tím cả tay cũng kệ.....1h30 sáng cũng kệ....một chút lập cập.....điểm nhãn đêm giao thừa.....Mong cho tất cả năm mới được như ý. Happy New Year!

Ngày CN bận rộn

Một ngày bận rộn.....

9h30 điện thoại réo dữ lắm mới dậy.....chết cha hẹn với các mem MBD họp sáng nay....trời 8h.....thôi rồi.....lỡ ngủ quên rồi.....phóng liền...

Hì hì....cười cầu hoà....

Woa...cái túi chị Khuê cho mình to dữ dội àh nha...nhưng mà kiểu dáng rất lạ mắt...sung sướng quá đi mất....lâng lâng.....

Thôi rồi...10h30 rồi...ù té...chạy về nhà cho mau....còn chuẩn bị cho cái hẹn 11h với 2 mem của hội những người thích uống cà phê nữa chứ.

Trễ rồi...lại trễ rồi.....xì...may quá...đồng chí kia cũng chỉ tới trước mình có một chút.....ặc ặc...chết mất...2 vị...hai đầu nỗi nhớ...

Chạy qua...chạy lại....da.....cuối cùng cũng ngồi chung một bàn...tám....mệt quá... nhưng vui...toàn là nhân tài không hà...hên rồi....làm quen toàn hàng cứng....kaka...sung sướng hiệp hai.

Đến nhà các bạn thân yêu của ta chơi....các bạn chơi A nhiều vố chờ đợi quá....bạn H nhen...đi chơi quên bạn....tội không thể tha...kaka

Lang thang...ăn uống....tâm sự....chuyện cô giáo....chuyện tình củm của các bạn ý....giận mà giận yêu...thương mà thương hờn...tuy hơi rắc rối.....nhưng mà...híc híc...huhuhu...nghĩ thương cái thân mình....vẫn đang cô đơn.

Hôm nay đọc sách thôi....không về nhà...cách ly với cái line internet.....tha cho nó một bữa....hì.....bạn yêu quý...xích qua một tý cho tớ nằm với....

....“cái laptop hơi cồng kềnh nhỉ?”.....hì........”sao đi chơi xách cái balo to thế ?”......hoành tráng mà.....đúng điệu nấm lùn di động...phải mang theo cái mũ chứ.......”tao thấy giống cái mai rùa hơn”......giận zồi, người ta “to con” bư dáng như vầy mà....oai phong lẫm liệt chứ......”thôi, ngủ đi cô!”

Uhm....đọc truyện tý.....entry này để mai post nhen...ui da...ngáp....1h43...

Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2007

Ngày cuối năm

Chỉ còn vài giờ nữa là sang năm mới....ui cha...nhanh thiệt nha...chóng mặt luôn.

Nghĩ lại năm qua mình đã làm những gì sai nào....ừ cũng nhiều nhỉ...làm nhiều người nổi giận lắm đấy...

Năm qua mình làm được gì có ích nhỉ....àh....cũng không hẳn là ít....cũng không cần quá hổ thẹn...mình đang tốt lên....ui cha bớt trẻ con, bớt những chuyện nông nổi......da...có tiến bộ...nhưng chậm quá.

Mình cũng quan tâm đến bản thân nhiều hơn.....tuy còn bốc đồng lắm....ham zui mà chẳng để ý đến sức khoẻ...ây mà thôi...tự hào có một tấm thân trâu bò....kaka....điểm tựa của ăn chơi.

Sài Gòn mấy hôm nay trời dịu mát.....chạy xe nhanh sẽ thấy hơi lạnh đấy...khúc biến tấu cuối năm...Sài Gòn chẳng có mùa để gọi là khúc giao mùa....

Vẫn chưa có người yêu nhưng chẳng lo...chỉ là chuyện nhỏ nhỉ.....

Tự hứa năm tới sẽ tích cực gom góp kiến thức để nắm vững cái cần vững....tích cực rèn luyện tâm hồn và trí thông minh...phải lớn mau một chút.....Mình là chị hai của các em mà...con duy nhất của mẹ nữa....không thể nào trẻ con mãi được....Cố gắng nào...một năm mới sắp tới rồi...

Happy New year! Ngày cuối năm ta nghĩ về ta....

Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2007

Xuống phố

3 đứa bạn sinh cùng một năm....chúng tôi hình như là một trong những nhóm còn sót lại ở Sài Gòn của cái lớp 12 xưa ấy...3 đứa hay đi với nhau nhất. Ba đứa tôi đi thưởng thức hai thứ quen thuộc nhất đối với mọi cuộc chơi....ăn và uống. Ba đứa vẫn cười một chút vẫn chành choẹ nhau một chút nhưng cả ba đứa đều buồn....sự mất mát ấy vẫn đang âm ỷ. Ba đứa mỗi đứa một kiểu...đứa khá đứa tệ...nhưng đối với tình yêu của cô không ai khác ai.....và nỗi buồn của chúng tôi cũng như vậy.....nỗi buồn đọng lại trên môi...vương trên mắt...thoảng trong mọi câu nói....quá đột ngột...quá vô lý.

Rời chúng nó...10h...tôi không muốn về chút nào.....Sài Gòn về đêm rất đẹp..

Sài Gòn...tên gọi đơn giản thay cho thành phố Hồ Chí Minh nhưng với người chính gốc ở đây.....Sài Gòn chỉ bao gồm khu vực Q1 và vài khu vực lân cận....chính vì thế có thể nói đó là Sài Gòn trong Sài Gòn. Quận 1 đầu não và cũng là niềm tự hào của thành phố...vào thời điểm cuối năm này Sài Gòn lại càng náo nhiệt...

Q1 là nơi đầu tiên khách thập phương muốn khám phá....quận 1 lung linh nghĩa là Sài Gòn lung linh...ấn tượng đó rất mạnh. Người Sài Gòn cũng rất thích các lễ hội....các món ăn nữa...... cho nên một dịp như Noel và tết Tây liền tù tì...không làm ấn tượng mới là lạ.

Tôi bắt đầu bằng việc lượn chầm chậm 2 vòng quanh khu vực đẹp nhất...đường Lê Lợi và Nguyễn Huệ. Toàn bộ con đường được chăng mắc bằng hàng nghìn nghìn dây đèn trang trí đủ màu...bầu trời mơ ước lơ lửng trên đầu...phải nói là âm thanh và ánh sáng được thực hiện khá chuyên nghiệp...công phu và chắc chắn tốn kém không ít. Cứ cách 4 hay 5 gốc cây lại có một loa phóng thanh...những khúc hát xuân tưng bừng rộn rã làm cho con đường trở nên tình cảm hơn bao giờ hết....cả con đường là một sân khấu hoàn chỉnh. Thêm vào đó....khách sạn, cư xá, nhà hàng, cửa hiệu ra sức đua nhau bài trí lộng lẫy...càng khiến cho người ta được dịp thích thú. Thương xá Tax năm nay làm rất đẹp....có lẽ là nổi trội nhất trong khu vực này.

Gửi xe vào chợ đêm Bến Thành (ghi chú: giá bi giờ 5K) để thả bộ....cận cảnh....crắc....Lễ hội mừng xuân ở công viên 29/9 ....10h 30 vẫn còn nhiều hàng nhỉ?... thư pháp. bút lửa, truyền thần, tô tượng....người đi dạo thưa hơn....dễ chịu quá. Tôi dừng lại lâu nhất ở chỗ bút lửa...anh thợ lành nghề cứ tỉ mẫn gò từng đường nét....rất lâu..chăm chú đến nỗi hình như không biết đến đám đông xung quanh....tò mò ngắm nghía.... Một cuộc thi vẽ tranh mừng xuân...trẻ con...rất nhiều tác phẩm hay....tôi thích "Phố đèn"....không phải nó đẹp hay bố cục chuẩn...đơn giản.....bây giờ đường phố rất đúng với cái tên đó.

11h...tắt đèn...từng phần một...tôi chuẩn bị rời khu lễ hội. Dừng một chút....nhìn toàn cảnh...ghi nhớ những cột mốc không tên....thư giãn...thật thoải mái...cho dù ở giữa những con người không quen biết....chìm đắm trong đêm lễ hội.

Bên ngoài, đèn trang trí của cả hai con đường cũng đang tắt dần. Đêm trở về bình thường trong khu chợ đêm Bến Thành. Dạo nhanh một vòng rồi xông vô chợ làm tô bún mắm nào....lấy tinh thần dạo tiếp và về nhà tiêu khiển đêm nay. Cái món ấy nhiều năng lượng và giữ thân nhiệt tốt...tối nay trời hơi lạnh...e rằng...

Thứ Năm, 27 tháng 12, 2007

Chờ

Tôi nhớ mùa đông hình như cũng sắp qua đi.....tôi chờ đợi cái thời "Xuân tiêu nhất khắc trị thiên kim" mà sao lâu quá.....

Đợi cái mùa tuyệt vời chan chứa hy vọng ấy trong nỗi nhớ da diết về một mùa đông tôi và anh hay niềm hoài vọng hối tiếc không đáng có theo lý lẽ thông thường. Tôi không làm gì sai nhưng tôi vẫn không có anh. Có thể nói một cách đường hoàng, công bằng và thẳng thắn như vậy. Những dự định nghiêm túc của tôi bây giờ mang theo cả sự tính toán. Tôi tính toán với cả tình cảm của mình. Thật lạ lùng...thật ngu ngốc. Tình yêu và chiến tranh...tôi biết ở đó không có sự công bằng nào cả...tôi vẫn biết mà vẫn tự lừa dối. Tính toán gì đi nữa...ý định và đam mê, lựa chọn hay để gió cuốn đi. Bức bối....mệt mỏi...

Tôi chờ...đợi...

Âm nhạc

Tôi muốn nghe nhạc...nghe đến rã rời đầu óc ra. Âm nhạc kích thích mọi giác quan....khi âm nhạc nổi lên...cảm giác muốn rời hồn thoát xác để nhảy múa cùng những bóng ma. Tiếc lúc này không thử được những động đột nhiên hiện ra trong đầu...chứng đau kia bụng đáng ghét kia cứ dăm mười phút lại oằn lên một cơn...đáng ghét.

Âm nhạc không biên giới, không màu da....âm nhạc xoá mọi khoảng cách....như trời rộng và mây bay...âm nhạc đưa tâm hồn đến những giới hạn cảm xúc khác lạ....âm nhạc lung lay những thành trì vững chắc nhất trong tôi...xô ngã cả bờ đê trị thuỷ con sông u lệ...không gì ngăn cản được nữa.....không may cho tôi rồi.

Âm nhạc là bạn, là người tình hay là mẹ.....mà hiểu rõ bản thân tôi trong chính tôi. Thật kỳ diệu mà cũng thật đơn giản. Nếu thiếu âm nhạc tôi sẽ sống ra sao....con người sẽ sống ra sao. Cũng có thể chẳng ra sao cả. Một chiếc máy vô hồn như cái di động mình cũng muốn nó trở nên "người" hơn khi thêm vào đó âm nhạc huống chi bản thân chúng ta.

Thứ Tư, 26 tháng 12, 2007

Lại ra đi

Cơn đau càng ngày càng trầm trọng hơn....nó làm tôi kiệt sức. Những cơn sóng ngầm cứ cuộn lên dồn dập trong khoang bụng. Mệt quá! Đi ngủ sớm....hay bị gục sớm....mê đi trong cơn mộng mị.

Một ngày với quá nhiều thứ vụn nát.....làm bài thi kiểu vớ vẩn....rớt đậu...đậu rớt chả biết. Một cái đầu u u nhức nhối và những cơn đau không chỉ là da thịt.

Tôi khơi một ngọn lửa giữa đêm đông và ngọn lửa tắt ngúm khi cơn gió đầu tiên thổi qua. Lạnh run như người sốt rét...tôi tắt quạt, co ro trong cái chăn chiên mỏng dính ôm bụng và chờ đợi. Tôi chẳng biết mình có nên chờ đợi?

Tại sao? Lại sai nữa rồi ư? Lần này tôi sẽ chẳng so đo thêm nữa với chính mình một thứ lỗi lầm có thể gọi tên. Những tính toán của tôi đều sai bét.

Tôi muốn dùng ngọn lửa của tôi để luyện nên thanh kiếm báu nơi anh....hình như nó thiêu rụi tất cả thì phải. Tôi muốn anh cứng rắn như thép nguội....nhưng không thể. Tôi đã sai. Một chút thử thách với anh là quá lớn. Đau ư? Có cái gì tôi luyện không qua đau đớn....lần này tôi tuyệt vọng.

Tôi vẫn đi vì không thể dừng lại....nếu anh chạy theo có thể còn kịp...mà thôi đằng nào anh cũng không chịu đựng nổi đâu....cứ dừng lại ở đó đi.

Bầu trời đầy sao...mặt đất trải rộng....tôi kéo khúc phóng túng ru cỏ cây nằm yên trong giấc ngủ....giải thoát linh hồn tội lỗi của chính tôi...ảo tưởng rồi cũng tan...tôi tiếp tục đi...chưa có con đường nào phía đó ư.....không sao.....đường mới tôi sẽ tạo ra. Lại ra đi...

Thứ Ba, 25 tháng 12, 2007

Warm and fuzzy

Tôi nghe Warm and fuzzy....tôi muốn lòng mình thật thanh thản....hình như không được. Cậu bé Billy Gilman hát nó lúc 12 tuổi...giọng trẻ con.....thánh thót, kiêu hãnh và...thật mềm mại. Người ta ví chuyện lắng nghe bài hát này nhấm nháp một tách trà nóng ấm khi mùa đông lạnh giá tràn về bên ngoài.

Sleigh bells ringing choirs singing
Wonder what "ole Santa"s bringing
It"s the warm and fuzzy time of year

Snow flakes fall the temp is dropping
Families out together shopping
It"s the warm and fuzzy time of year

Elves are working overtime
Making all our toys
Reindeer hooves on all the roofs
Of good little girls and boys

Big old cups of steaming cider
Fall asleep by a cozy fire
It"s the warm and fuzzy time of year
Santa"s on his way.

Tiếng chuông giáng sinh vang lên mời gọi, những bông tuyết lả tả tung bay.....cả gia đình lại cùng nhau đi mua sắm quần áo. Mấy chú lùn giúp việc cho ông già tuyết cũng đến cái mùa bận rộn nhất trong năm. Cô bé, cậu bé....hăm hở khi nghe tiếng lộc cộc của chiếc xe tuần lộc vụt ngang qua mái nhà....rượu táo bốc nghi ngút trong khắp ngóc ngách mọi căn nhà. Một mùa đông Bắc Âu xa xăm.

Mùa đông này tôi nhận thêm một vết cô đơn. Cô đã không còn....không còn gọi đùa cô 4T được nữa....đám trò nhỏ hoang mang....chúng đã lớn thật chưa để chịu đựng nỗi mất mát. Đôi khi chỉ khi mất đi một thứ gì đó ta mới cảm thấy hối tiếc....một vài đứa bạn đã thú nhận với tôi...chúng đã vô tâm để rồi không bao giờ còn cơ hội nữa. Mùa đông Sài Gòn rất ấm...lạnh giá hồn tôi. Tôi muốn chửi rủa cho thoả thích những vị bác sĩ ngu ngốc đã làm tôi mất đi một người tôi yêu.....nhưng có ích gì đâu....chẳng còn gì để hối tiếc. Đêm qua, đêm nay...hay đêm mai....tôi vẫn sẽ ngước mắt lên trời nháy mắt...có thể cô đã ở đó rồi.... giữa muôn vàn vì sao lấp lánh.

Tách trà Warm and fuzzy đã nguội lạnh rồi.....thêm vòng nữa.....để nỗi buồn bốc khói.


Thứ Hai, 24 tháng 12, 2007

Xa vắng

Cô đã đi rồi sao cô ơi!

rơi vào trong em nỗi ngậm ngùi

mùi hương trang giấy mong manh thế

để tháng năm nào dài rộng trôi.

Sách vở làm chi mang công nợ

người về chín suối biết trả ai

đền ơn một khắc xin ghi nhớ

tình là yêu mến, nghĩa hàm thương.

Đời người mấy lúc, chí anh hoa

luống đã ra đi ôi vội vàng

Buồn trông cánh cò xa xôi lắm

chẳng thể quay về kịp tối nay.

Mùa noel ai đi trẩy hội

ai nỡ về cát bụi hư không

nén nhang thắp cho người quá cố

biệt linh hồn đã cập bến tiên.

Kính hương hồn cô

Thất vọng

Mở tiệc mời người ta, người ta không đi thì chơi bom tin nhắn, người ta đi thì gặp một mớ bạn bè lạ hoắc nói là họp lớp. Chẳng ra sao......đó là thành ý sao? Người ta hỏi bao nhiêu người thì bảo 5, rốt cuộc thành 9...chuẩn bị dôi ra mà vẫn thiếu một phần quà...còn bản thân người ta lại không được tặng....đó gọi là chu đáo ư? Ôi chao 2g&8b.....xỉu....mệt quá....bày đặt mua hoa hồng trang trí....chuẩn bị hoành tráng lắm.....lẩu, đồ nhắm, heineken, trái cây nhưng lại không biết mình chẳng thích hoa hồng đỏ nhất là hoa Đà Lạt....trông chả tự nhiên xíu nào. Chăm sóc người ta hết mình ý nhưng mà cứ nói mãi câu "không uống được thì đừng uống" đến phát bực. Biểu là An thích đi đâu mình đi đó, cho An quyết định...thế mừ lúc mình hết muốn đi... đòi về thì bảo xuống Q. 1 chơi một tí.....rõ chán. Thế rồi sau khi mình về được gần tới nhà lại chơi câu "Đây là lần đầu tiên ăn chơi đến mức không nhận ra mình có còn là mình nữa không"....ai khiến chứ....đã làm mà còn kể công...năn nỉ chứ bộ làm như mình không có quá trời độ ăn chơi với bạn bè không bằng. Người ta chở thì lợi dụng còn lúc chở người ta kêu người ta là cục đá....vớ vẩn chết được.

Ôi da, chắc mình phải cạch quá... Người phóng túng như mình gặp kẻ nhàm chán như thế thật không hợp. Mình cũng không thấy cái tay ấy tinh tế một xíu nào. Đi chơi đêm, mình không mặc áo khoác cũng chả biết ý...mình nói có gì cứ nói thẳng ra cũng chẳng có cái dũng cảm tuyên bố thẳng thừng.....ù ù cạc cạc....cho mi chết....chán rồi. Mà sao mình hay rơi vào cái tình cảnh trớ trêu như thế nhỉ? Nếu chẳng cao tay sẽ không giữ được mình đâu...tuyên bố mãi mà không chịu thủng....thế thời mình tránh xa cho đỡ rắc rối.

Túm lại, thất vọng tràn trề....một năm qua hắn ta vẫn chưa có thêm bản lĩnh gì mới, vẫn chưa trưởng thành hơn...vẫn cái kiểu...ăn nói vớ vỉn, linh tinh....nói nhiều mà chả đâu vào đâu.....tình cảm thì chẳng rõ ràng.....cục tự ái to như cái núi.....ôi dào ôi....chịu thôi....không hợp. Sợ mình sẽ sớm có người yêu nhưng lại chẳng ghi điểm được.....thế mới càng ức ói. Nói năng thì không suy nghĩ...đến lúc bất thành rồi lại ưa níu kéo....một lời là chấm hết....nhanh gọn đỡ lằng nhằng. Kết cuộc vẫn như vậy...không chịu nổi.....đành thôi xót xa.

Tiễn đưa

Photobucket

Xin đặt lên trái tim vòng hoa đưa tiễn...đưa cô về thiên đường xa xôi. Ba năm chủ nhiệm, một thời gian thật dài.....ân tình ngày nào sẽ ở lại cùng em.

Con được cô yêu thương hơn và ngược lại con cũng rất kính yêu cô....cô đã dạy dỗ con với tất cả tình yêu không vị kỷ và truyền cho con nghị lực khi vấp ngã. Cô vẫn nói, con mạnh mẽ lắm....nhưng đường đời cũng rất chông gai....cô mong con lấy sóng gió làm nghị lực, lấy khó khăn làm ý chí...đừng bao giờ khuất phục. Lời dạy "Sóng gió cuộc đời nuôi ta lớn; ân tình bạc bẽo dạy ta khôn" mà năm cuối cấp cô đã ghi vào sổ lưu bút cho em.......em luôn ghi nhớ. Cô vẫn hay sợ tính bốc đồng sẽ làm em vấp ngã nhưng cô vẫn tin em sẽ đứng lên đường hoàng. Cô vẫn nói chữ em xấu quá, mà tính em lại quá cứng cỏi theo nghiệp văn sẽ khổ thôi. Cuối cùng em học kinh tế.....nghề không chê chữ viết...cũng không rảnh chuyện trù dập ai. Bao nhiêu lứa học trò đã qua tay cô rồi...cũng không nhiều lắm nhỉ vì cô còn quá trẻ.....cái tuổi đầu ba mươi lồng lộng gió trời....cô vẫn muốn học nhiều hơn nữa. Dòng chữ em viết mới hôm qua...qua tháng một cô thi học kỳ bên lớp cao học thì em cũng thi bên lớp "học đại". Mỗi lần về nhà em đều đến thăm cô, lúc cô ốm yếu...khi cô khoẻ mạnh....cô đều để em vào....vì cô biết em cần một người tâm sự. Còn bao nhiêu điều em muốn nói cùng cô....giờ đây đã là một người bạn lớn...vậy mà cô không còn nữa ư?

Xa mái trường đã ba năm...lại va vấp nhiều hơn chúng bạn....cô mới bảo em đã khôn lớn hơn nhiều. Lần đầu tiên em được trò chuyện cùng cô những vấn đề xã hội....những tiêu cực....thật bình đẳng như hai người bạn. Còn nhiều lắm...những điều em muốn nói....muốn bàn cùng cô để cô sửa cho em như thuở nào....em vẫn mong tết này về sẽ lại sang nhà cô....vậy là không còn được nữa rồi.

Sự đời thật đáng chán....những người mà con yêu thương....từng người...rời xa con mãi mãi. Con dù luôn va vấp nhưng luôn nhìn thấy bầu trời xanh trong.......có lẽ từ đây con thêm yêu đêm tối...nhìn lên trời cao....trò chuyện với những vì sao. Người xưa vẫn tin rằng...mỗi người khi chết đi sẽ trở thành một vì sao trên trời......tất nhiên với những lý lẽ khoa học của mình em biết điều đó không có thật....nhưng lần này trong sâu thẳm tâm hồn....em những mong điều đó sẽ có thật...nếu không em sẽ chẳng bao giờ gặp lại cô được nữa. Con người rơi vào ngõ cụt hay duy tâm cô nhỉ? Lần này lại là em....cô có thấy buồn cười không?

Tuy rằng đã mãi mãi chia xa...nhưng những hồi ức và tháng năm hạnh phúc bên mái trường với em vẫn tuyệt đẹp....và mãi mãi lắng đọng nơi đây. Thời gian của cô đã hết....còn em vẫn phải bước đi....em sẽ nhớ những lời dặn của cô. Không bao giờ quỳ gối....dù là tự nhiên hay con người.....mãi mãi...em vẫn là học trò cưng của cô ngày ấy. Trong cuộc đời của em sau này....sẽ không có thêm lời giảng nào của cô nữa.....em thật sự không cam tâm...nhưng lời dạy nào năm xưa em xin ghi nhớ. Em chào cô! Chúc cô sẽ hạnh phúc chốn thiên đường.....xin cô thỉnh thoảng hãy dõi theo em nhé!

Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2007

Merry Christmas!

Hôm nay là giáng sinh...ai cũng biết mà. Ừ...bao nhiêu câu chúc rồi nhỉ? Nhiều lắm....bạn bè...người thân.....cả người mới quen và chưa quen nữa. Giáng sinh này, mới đi thi về hình như làm bài sai nữa rồi. Kệ...ăn chơi xả láng luôn. Ai kêu đi chơi đi liền nè.....nào bà con...xuống đường ăn nhậu thôi.

Mệt

Mình cảm thấy mệt.....hai chiều hướng.....mai là khoẻ hoặc mai bị ốm. Hy vọng chiều hướng tốt. Chóng mặt...ăn đồ ngọt thì béo mà không ăn đồ ngọt thì dễ bị say xẩm. Đáng ghét thế không biết. Sắp tới giáng sinh rồi....không biết nên buồn hay vui. Tung một đồng tiền nhé....sấp ngửa....ngửa....cười thêm một tuần nữa nhé. Ok....dặn lòng như thế.

Mình lại lâm vào tình huống tiến thoái lưỡng nan, chọn bên này bỏ bên kia.....một biện pháp chu toàn....do dự. Bố khỉ......chẳng lý lại tung đồng xu....không được phải suy nghĩ thấu đáo.....đi nhầm một bước bây giờ hậu quả sẽ rất tai hại. Càng suy tính lại càng đau đầu....sao mà nhiều trường hợp thế...gộp lại không được. Hay là làm theo cảm giác.....vậy đơn giản hơn nhưng..... Thôi không nhưng nữa....quyết định....30 s bắt đầu 30....29...28....27...

Thứ Bảy, 22 tháng 12, 2007

Rơi

Những giọt nước mắt cứ rơi rơi....câm lặng.....chảy dài trên má, lăn xuống cổ trôi trên trái tim nóng ấm. Tôi tự hỏi cái gì làm tôi rơi nước mắt? Ánh trăng huyền ảo đêm nay, một câu chuyện buồn tôi đã đọc, sự mệt mỏi hay bài hát Love to be loved by you của Marc Terenzi. Thật vô lý....khóc....hết sức tự nhiên.. Lâu lắm rồi thì phải.....không thích chút nào....nước mắt rơi hơi nhoè nhẹt chút thôi....không có gì, không đổi thế ngồi, không có tiếng thút thít, sụt sịt.....từng giọt từng giọt....đôi môi mấp máy theo bài hát. Nó chẳng cảm động đến nỗi vậy, câu chuyện chẳng đau khổ đến vậy, sự mệt nhọc chẳng đáng gì, ánh trăng không buồn đến vậy.....vậy cái gì làm tôi khóc. Thật là lạ....tôi chẳng muốn chia sẻ cùng...cũng chẳng mong ai hỏi đến....ngay khi cô bạn quay sang hỏi: "Mày thức tới sáng?" Cô ấy có biết không? Cô ấy không nói gì...

Chết tiệt! Nước mắt àh, mày muốn nổi loạn với chủ mày ư? Đồ bất trị...đồ hư đốn....dừng lại ngay...ta ra lệnh cho mi dừng lại ngay. Ta không chịu nổi nữa...xin mày dừng lại đi. Chủ mày đã hành xử như một con người lịch thiệp rồi....mày còn muốn gì nữa. Không thể được, lại nổi loạn ư....tự do á.....mày muốn tao làm gì đây? Con người đó đang trong hạnh phúc....ta không thể làm một kẻ trơ trẽn được. Từ Thới An hôm đó tới giờ ta đã đã luôn hiểu như vậy. Mà tại sao chứ....tình yêu là một con chim bất trị.....không thể kéo nó về phía mình được...ta biết điều đó....ta chỉ còn cách dõi theo cái bóng đó đi xa xa ra khỏi cuộc đời ta......như cát tuồn qua kẽ tay....biến mất. Không còn gì ở đó nữa đâu. Hãy dừng lại trước khi quá muộn. Tình yêu thật ích kỷ nhưng ta không được ích kỷ......như đêm hôm nào....lúc đó còn có bàn tay chị hai lành lạnh luồn vào nắm chặt....chị ấy không nói nhưng còn hơn là nói. Năm tháng cứ trôi qua...tại sao nỗi hoài vọng của ta vẫn âm ỉ ? Tại sao chứ ? Tình yêu không có lỗi ư? Vậy là ai? Là ta sao....đúng thế.....và như thế...như một cái vòng lẩn quẩn ta lại đối xử với kẻ khác y như vậy. Không được nước mắt àh, mi có thể chống lại ta nhưng không thể làm cho kẻ khác đau khổ được....như vậy là nhẫn tâm lắm có biết không? Mi không xấu tính mà, mi chỉ yêu tự do thôi đúng không? Tự do của ta bị mi cầm tù đấy có biết không? Thôi đi mà....dừng lại đi.

Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2007

Qua rồi...

Đêm lạnh. Gió hiu hắt. Tôi về trong sương. Trăng tròn. Một người bạn, một nhiệm vụ đã hoàn thành...làm tan giá một mối quan hệ. Một năm đã qua rồi ư?

Sự ngu dốt trong cách cư xử của tôi đã mang đến phiền muộn cho người ta....cái gì đến cũng sẽ đến. Bây giờ khi nhìn lại, có thể tôi vẫn nghĩ mình không thể làm khác. Tôi lúc đó không là tôi bây giờ nên không nên nói rằng mình hối tiếc. Chỉ có điều cách thức của tôi quả thật là hơi tàn nhẫn. Tôi đã cố thử xem mình sẽ có tình cảm say đắm nữa không và rồi tôi lại chạy trốn. Thật hèn nhát. Nhưng không thể khác. Thực sự sợ hãi. Một quãng thời gian khó khăn. Tôi biết mình có lỗi và cũng biết trong mắt người ta tôi trở thành một cô gái kiêu ngạo. Hạnh phúc thật chật hẹp, như trái tim tôi vậy.

Chẳng thể đổ lỗi cho ai, cho lý do gì....điều đó thật vô nghĩa. Chấp nhận mình sai có lẽ sẽ mang lại một cái nhìn khác. Tôi nghĩ tôi đã lớn hơn rất nhiều. Có lẽ đã đến lúc bắt đầu cho một tình yêu, trong sáng và nồng nhiệt. Tôi biết mình đã sẵn sàng để làm một người đàn bà hạnh phúc chứ không chỉ là một con ngố với nụ cười vô duyên và những cuộc hẹn hò cặp kè vô nghĩa. Qua rồi những ngày tháng chôn chặt tâm tư.....qua hết rồi. Không biết lần này đã lần cuối chưa? Qua liệu có phải là qua hay chỉ là tạm quên?

Thứ Năm, 20 tháng 12, 2007

Chiều này có mưa

Sài Gòn chiều này có mưa. Cơn mưa nhỏ.....đủ giải toả một ngày quá nóng bức. Có những nỗi buồn cũng ngắn như hơi thở. Mùa này tôi quý mưa.

Thứ Tư, 19 tháng 12, 2007

Đêm thành phố

Đêm nay có trăng. Em lại nhớ đến anh nữa rồi. Gió đêm lạnh lắm. Vài ngôi sao lẻ loi...đêm thành phố. Phố náo nhiệt một bên, phố im lặng một thoáng. Hai đám ma, người trước người sau cách nhau đúng một ngày. Hai lần dựng lều....nhang khói tiễn đưa. Tiếng đàn tiếng hát của những nhóm đồng tính....quá nửa đêm. Thậm chí có những trò làm tiền vớ vẩn ...lề thói đạo đức.....có còn quan trọng không? Nhạc Twist trong đám ma, rượu chè be bét....vớ vẩn....lẩn khuất đâu đó những tấm lòng...của một xóm lao động với một người tha phương. Dẫu biết nghĩa tử là nghĩa tận....buồn mênh mang. Tôi sẽ chắt lọc cái gì cho mình.....bừa bộn, ngổn ngang....tôi biết tại sao có nhiều người muốn trở nên mất trí.....để không phải suy nghĩ, không phải hành động và không cần chịu trách nhiệm với những hành động đó. Quá đơn giản! Tôi nửa muốn đi trên một con đường gập ghềnh để rèn luyện, nửa sợ hãi muốn biến vào nhung lụa. Nói cho đúng so với người ta mình thuộc loại gặp nhiều đau khổ......tôi tự thấy mình có rất nhiều nghị lực trong khó khăn. Bây giờ giữa cuộc đời phẳng lặng....nghị lực ấy đâu rồi? Hôm qua một người bạn nói tôi để lại ấn tượng mạnh mẽ cho người nói chuyện vì tính háo thắng của mình. Thật tuyệt! Xem ra mình cũng có được một thành công nhất định. Hơn ai hết, tôi biết tính hiếu thắng sẽ là rất hữu dụng với mình nếu biết sử dụng một cách khôn ngoan....nó sẽ cho tôi sự đam mê....nó kiềm giữ phần xấu xa vùng dậy, nó ru êm những mộng ước.....biến nó thành cái không thể nào không thể, nó dắt tôi qua những triền u tối hướng đến miền hạnh phúc...khát vọng là chính mình.....mạnh mẽ và tự do. Tôi muốn được là một người con gái quyến rũ....trong ngoại hình tôi đã thất bại thảm hại bởi phán quyết của tạo hoá.......còn tâm hồn.....hy vọng là có thể.

Thứ Hai, 17 tháng 12, 2007

Vớ vẩn...

Tôi nghe Trần Thu Hà hát Cô Đơn với nhạc nền là tiếng đàn Piano của Nguyễn Ánh 9 trong không khí yên lặng của nửa đêm. Tôi đọc Sau một nụ hôn với một tinh thần như đọc Bóng đè.....rất hy vọng nó không làm tôi thất vọng. Ngày mai liệu có bình yên như cơn gió nhẹ. Hạnh phúc hình như ở rất xa mà hình như cũng rất gần. Tôi chờ đợi một điều gì đó......tôi không biết.....chờ một ai đó thổi bùng lên đam mê trong tôi. Chờ một giác mơ.....một phép màu....chờ ai đó...hay chờ chính tôi.

Cà phê

Cà phê là thức uống quen miệng, quán cà phê là chỗ hàn huyên buôn chuyện, cà phê gắn với thói quen và kỷ niệm của nhiều người....đó là lẽ dĩ nhiên. Tôi cũng vậy. Cà phê cho tôi đầu tiên là hậu quả khác thường....gây buồn ngủ...lên Đại học hậu quả này không còn ghê rợn nữa, thậm chí bi giờ tôi có thể mất ngủ được vài tiếng. Tôi uống nhiều loại cà phê khác nhau.....tuỳ thuộc vào người tôi đi chung. Cà phê đen vào những dịp bình thường, ít người và ở những quán kín đáo và nhẹ nhàng; cà phê sữa khi đi với một đám bạn để tránh khác người, capuchino khi đi với chàng lãng mạn và không quá nghèo;cà phê pha rượu pha với Bailey mỗi khi cần quên lãng; cà phê với một ít nước chanh_nghe theo lời dụ dỗ của bác YS mà thử_lúc bị rơi vào cảm giác tồi tệ, thường xơi một mình, vị của nó rất kinh; cà phê trứng hồi làm pha chế ở Phở 24.....nói chung là khá linh tinh. Cà phê không là tất cả nhưng là một phần quan trọng....phần chứng kiến đầy đủ những bản mặt của chính tôi. Tôi thích quán cà phê ít người....tôi cũng thích đi uống cà phê một mình khơi khơi....có thể để tự thưởng, tự phạt hoặc chỉ để hợp lý hoá một chỗ ngồi không bị ai làm phiền.

Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2007

Lại một ngày rong chơi...rồi về "nhà"

Hôm nay mình không xuất phát 5h chiều mà là buối sáng...kaka....có hẹn với Khuê và Duy....toàn anh chị mình không đấy. Chị Khuê thì có việc đột xuất cần đổi lại thời gian và địa điểm tập hợp riêng.....coi như chính đáng. 'Thù" nhất là tay kia.....bảo 7h tại 30-4....nghĩa là hắn ít nhất phải dậy trước đó 1h để chuẩn bị và bắt xe bus....á vậy mà 8h30 gọi điện ầm ầm "vưỡn" còn đang ngủ....bệ rạc không chụi nổi. Đã thế...sáng nay công viên còn bị cánh cảnh sát dọn dẹp gọn ghẽ không rõ lý do gì...9h mà chưa ra khỏi nhà....thôi ở nhà luôn cho rồi. Chị em ta có chân tự đi....chờ làm chi cho rách việc. Cuộc đời vẫn đẹp sao.....đi ăn, đi uống, đi mua sắm, đi nhậu đeeeeeeee......beautiful sunday! Những người bạn lớn tuyệt vời....vui vẻ hết mình và rất chân thật. Đúng là một thế giới mình muốn sống trong đó. Tuy nhiên sau khi gào rú lạc nhịp vài bài...cổ họng mình lại giở chứng rồi.

"Nhà"....ngôi nhà này rất ấp áp vì trong nó chứa đầy tình yêu thương. Ngôi nhà đã chịu mở cánh cửa cho mình vào bên trong . Không máu mủ, không ruột rà....không vấn đề gì cả. Ngôi nhà có những người luôn mỉm cười khi tôi đến và nói rằng: "Sao lâu quá không thấy về? " Tôi chẳng còn cách nào khác là đáp lại với nụ cười tươi vui nhất.

Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2007

Đi chơi....

Ngày đầu tiên đội mũ bảo hiểm....ai cũng biết điều đó.....và lúc tôi ra đường lần đầu tiên trong ngày lúc 5h30 chiều thì không thấy cái mũ của tôi đâu cả.....cho nên ngày bắt buộc đội mũ bảo hiểm đầu tiên tôi không sử dụng cái thuộc quyền sở hữu của mình.....việc này ngoài việc gây ra một chút cập rập khi chuẩn bị khởi hành...ngoài ra thì không còn gì.

Đi chơi với những người bạn mới quen và chưa quen...4B& 2G...chuyện này một lần nữa chứng tỏ mình rất dễ kết bạn. Lễ hội văn hoá cà phê...bố cục không biết theo logic nào...nhìn mãi không ra....ánh sáng và âm thanh không đầu tư đúng mức....có những nơi thậm chí không đủ sáng để thấy rõ nhãn hiệu.....nhạc theo mình là bình thường quá mức....khá kì vọng vào đêm nay Acoustic....Chỉ có "những mẩu chuyện cà phê" là có vẻ khá công phu được chuẩn bị như những mẫu nhỏ thông tin...hầu hết là khó hữu ích và hay về lịch sự, loại, công thức và tác dụng....tin nổi không...có mẩu nói đến chuyện cà phê giúp hưng phấn trong chuyện ấy....quả là chỗ hay nhất cũng có sạn...cả bọn chỉ biết cười trừ.

Tiếp tục là màn vượt đám đông xe cộ để đi lấp đầy cái bụng ....kaka....quán này món ăn có vẻ ngon lắm....nói có vẻ là vì không ăn chỉ ôm chai coke ngồi nhìn nên..

Hiệp 3....Yoki thì phải...thua cả hai trò chơi...bị đập tơi tả...bằng cái búa nhựa đồ chơi to đùng....món cà phê sữa hương trái phỉ...ngọt đến khó nuốt...khà khà....up vài cái hình về buổi ăn chơi này mới được...để ghi nhớ hình ảnh những người bạn mới...

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

1. Một góc Trung Nguyên

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

2.Phụ liệu

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

3. Chưa biết mèo nào cắn mỉu nào

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

3. Sắp chết rồi

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

4.Khuê ơi...cố lên

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

5. Trò nữa

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

6.Tập trung chú ý...có kẻ sắp bí

Thứ Năm, 13 tháng 12, 2007

Carmen, Carmen....tự do như gió

Cánh chim hoang dã bay lượn trên không trung....cơn gió mãnh liệt băng qua đại dương, vượt qua thảo nguyên, lướt trên mặt đất, trườn qua đồi núi.....hay Carmen xinh đẹp phóng túng.......tự do.....ôi tự do. Tự do suy nghĩ, tự do khao khát, tự do yêu đương và tự do tồn tại.

Thế kỷ 19 Prosper Merimee cho ra đời Carmen. Là cô gái Bohemien với chiếc váy xoè, những bước nhảy điệu nghệ....một nét tâm hồn đẹp lạ lùng giữa những thói hư tật xấu, thất thường, phức tạp và mâu thuẫn. Xinh đẹp, thông minh, mạnh mẽ và không thể thuần phục...cô có được quyền năng của sự quyến rũ. Dục vọng mãnh liệt, nghị lực phi thường, nhược điểm lớn nhất và cũng là ưu điểm duy nhất của cô đó là tôn thờ tình yêu....sẵn sàng lấy cái chết để không ai có thể xúc phạm đến tình cảm thiêng liêng của mình. Đến năm 1875 Georges Bizet chuyển nó thành một vở opera 4 màn, Carmen đã được thay đổi để trở nên cao đẹp hơn, ít thói xấu hơn. Khát vọng tự do hạnh phúc và niềm lạc quan yêu đời được thể hiện bằng ngôn ngữ âm nhạc tuyệt vời.

Tôi không muốn để suy nghĩ của tôi sà vào quá sâu vào chuyện mổ xẻ chữ "tự do" trong văn học kiểu như cái cách người ta nói về hiện tượng "linglei" của Trung Quốc nói riêng và châu Á gần đây. Các nhà văn như bị lôi đi trong cơn mê sảng của thuốc phiện văn chương...cởi bỏ tất cả....tự do quá đà mà quên mất mình là nhà văn chứ không phải là giáo viên sinh học. Ngôn từ mạnh bạo....nếu chỉ có thế.....rất đáng tiếc. Luật đào thải...muôn đời....văn chương cũng vậy....âm nhạc cũng vậy.....Carmen còn tồn tại...chắc chắn là có cái lý của nó.

Tôi không thích thói hoang dã tự tạo, thô thiển......có thể gào rú như thú rừng, lang chạ, đồng bóng, phô trương cuộc sống thác loạn....nhưng không thể làm cho tâm hồn bạn tự do. Đó là bản năng, là lẽ tự nhiên mà ta chỉ có thể nuôi dưỡng chứ không thể cố tình bắt chước. Không lệ thuộc vào cái gì cả cũng không bao giờ hối hận. Không thể thuần hoá, không biết đến luật lệ, đừng mang những ham muốn hơn thua so sánh với khao khát tự do.

Tôi thích âm nhạc và vũ điệu của Flamenco dù rằng tôi chưa có cơ hội học được nó. Cuồng say, bùng nổ, hoang dã, ngẫu hứng và mê đắm....vũ điệu của những tay du mục Di-gan Tây Ban Nha. Tôi lắng nghe.....trời trời bao la, mặt đất rộng lớn...niềm lạc quan trong sáng.....đam mê như máu chảy trong huyết quản....sục sôi, sóng bỏng. Nghi ngờ sẽ giết chết tự do....do dự là tiếng chuông báo tử của tự do.

Tự do là khúc ca ảo tưởng...nó chỉ hiện thực với ai sẵn sàng đánh đổi tất cả để lấy tự do....đừng suy nghĩ gì cả.....tự do hay là chết.

Buồn

Hôm nay mình không là mình rồi. Buồn ơi! sao lại đến vào lúc này chứ....không đúng lúc tý nào. Mình thật thấp kém...lại tự cao nữa....thật đáng vứt đi. Đi ra đường với khuôn mặt trét phấn dày cui....một đôi môi tô hai lớp son...tuy chỉ là hồng nhạt thôi....cuối cùng nụ cười của mình lại khiến cho một người bạn thốt ra câu ước gì....cảm thấy mình đáng ghét và vô dụng quá. Cà phê Bến Thành thì kẹt xe đến muộn.....tức....độ hẹn thứ hai phải huỷ.....ghét cha Đông quá....tại sao lại nói câu bận đột xuất sau khi người ta đã đến trước nhà chờ chứ..... Hôm nay phải nhận thua gã B....mà thôi thua một lần hay thua mười lần cũng thế....không có hơi sức đâu chiến đấu. Mình chẳng phải loại coi xách kiếm đi thách đấu......Đàn bà thua đàn ông, người nhỏ thua người già....lẽ bình thường...tốt thôi. Buồn! Về nhà gặp một con người đang buồn....hình như cô ấy đợi mình để bày tỏ.....như mọi khi...nửa giờ nữa là sinh nhật cô ấy...mình sẽ cười sao? Buồn....! Không có nước mắt....không khóc...không nhìn xa xăm....trận đấu với chính mình. Chỉ cần thắng bản thân....không cần gì nữa....đúng thế. Mình thích sự tha thứ, cảm thông, thương hại.....đúng không? Con mèo kêu nghêu ngao...con mèo già đáng ghét.

B! nếu điều anh kể là đúng...sau khi mất đi cái đáng quý nhất của mình anh chẳng lẽ không nghĩ mình đã làm điều không nên làm? Sự mất mát của anh là đáng kiếp vì anh không trân trọng nó. Người kém cỏi lẽ nào không phải là người. Những lời anh nói...đúng cũng chẳng giúp gì cho ai, chẳng làm cho ai tốt hơn lên....nó chỉ thoả mãn bản thân anh thôi.....em không nói anh ích kỷ hay tự đại....em nói anh hình như quá tự ti thì phải. Luôn muốn hơn người khác....anh không đủ hạnh phúc để làm một người bình thường sao...thật đáng thương. Niềm hạnh phúc có thể khiến mình trở nên cao lớn hoặc ngược lại. Không có câu trả lời cho tất cả. Em không vì mình thua mà nói bậy đâu. Xin lỗi.....em không phải loại người thích đổ lỗi do hoàn cảnh....dù rằng hôm nay em đang rất đau lòng...đó cũng không phải là một lý do....câu đó chỉ dành cho người thích né tránh. Em thua anh vì em chưa bao giờ coi anh là một đối thủ......cho nên thắng hay thua là do cảm nhận của chính anh thôi......với em anh là một người bình thường.....một người bạn.....có thể nói chuyện.....có thể đi cùng...nói chung là chơi được. Không coi anh là đối tượng...em đã đứng ngoài tầm vung đao của anh rồi....anh có thể không hiểu...không cho là em nói thật....chẳng sao....em không vì thế mà nghĩ khác. Suy nghĩ để thắng người khác...khó nhưng không khó lắm đâu anh.

"Happy birthday!"....."Thank you very much!" đã 12h rồi.....sinh nhật mà mở bài "Trái tim bên lề"......buồn nhỉ! Tôi chẳng thể làm gì hơn là đọc vài mẩu chuyện vui vui vớ vẩn, đưa cho bạn một món quà có thể đọc được....nó rẻ tiền....tôi biết....tôi mong bạn đủ nghị lực vượt qua sóng gió. Tôi mong bạn có thể nở nụ cười thật lòng....tự đáy lòng tôi muốn nói...tôi mong bạn được hạnh phúc. Chúc mừng sinh nhật!

Buồn ơi! Làm sao ta quên nỗi bức bối trong lòng được? Thật không cam tâm, tự mình để mình rơi tự do...phải quay lại....quay lại với chính ta....đối diện.....sự thật....buồn...sẽ qua....nhanh thôi....cố lên.

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2007

Bất trị

Bây giờ là hai giờ sáng...cô bạn đã lăn ra ngủ sau khi đọc...không biết tới chỗ nào rồi món quà của tôi. Bản hoà tấu piano bài A day with you đã quay tới vòng bao nhiêu rồi không biết. Có lẽ phải tắt cái máy bên đó thôi... Un ngủ quên rồi. Dạo này tôi đâm ra kỳ quái...không kiềm chế được cảm xúc mỗi khi một mình. Nỗi buồn trở thành vết đâm chí mạng....cô đơn như một linh hồn.....tôi ru ngủ được mình sao? Mô tả nỗi cô đơn ư...thôi không nói người ta cũng biết. Trong thế giới thực tôi có nhiều bạn, mỗi người một tính, cả bình thường cả quái đản; trong thế giới ảo tôi cũng sưu tầm được nhiều bạn, với tôi họ cư xử rất tốt......nhưng trong thế giới của riêng tôi chỉ có một mình thôi. Bất trị....tôi không tìm thất một lời khả dĩ nào để tự kỷ ám thị buộc mình đi theo khuôn khổ định sẵn. Suy nghĩ là của riêng tôi, không ai giữ nó được.....cũng như tình yêu nó rất tự do. Hay là nghe lại aria Habanera (Tình yêu là con chim bất trị) nhạc Georges Bizet trong vở opera nổi tiếng Carmen....một tác phẩm dành cho giọng mezzo -soprano....có lẽ bây giờ nó hợp cho mình...tìm được luôn phần lời nhờ search google ...Carmen là một cô gái đẹp nhưng phóng túng, sinh ra trong tự do và quyết chết trong tự do...

Tình yêu là con chim bất trị

Khi nào tôi sẽ yêu anh?
Thực tình, tôi chẳng biết…
Không bao giờ!... hoặc có thể ngày mai !...
Nhưng không phải hôm nay… chắc chắn.
Tình yêu là con chim bất trị
Chẳng ai thuần hóa được nó đâu,
và gọi nó cũng chỉ uổng công
nếu nó đã định tâm cự tuyệt!
Chẳng tác dụng gì, cầu xin hay dọa nạt,
Kẻ này nói nhiều, người nọ nín thinh;
Và chính người nọ tôi ưa hơn,
Chàng không nói, nhưng làm tôi vui thích.

Tình yêu! Tình yêu! Tình yêu! Tình yêu!
Tình yêu là đứa con dòng Bohème,
Nó chẳng đời nào, chẳng đời nào biết luật,
nếu anh không yêu tôi, tôi yêu anh,
nếu tôi yêu anh, hãy coi chừng!

Con chim mà anh tưởng bắt được
Đã vỗ cánh và đã bay đi;
Tình yêu ở xa, anh có thể chờ mong.
anh không còn chờ, kìa nó đó.
Chỉ quanh anh thôi, nhanh nhanh lên chứ,
nó đến, nó bay, rồi lại quay về
anh tưởng tóm được, nó lẩn rồi,
anh tưởng nó lẩn rồi, anh tóm được!


Tình yêu! Tình yêu! Tình yêu! Tình yêu!

Tình yêu là đứa con dòng Bohème,
Nó chẳng đời nào, chẳng đời nào biết luật,
nếu anh không yêu tôi, tôi yêu anh,
nếu tôi yêu anh, hãy coi chừng!

Chiều nay

Suy đi ngẫm lại những kiệt tác tí ti hay hoành tráng của văn chương thi phú đều bắt nguồn từ những buồn thương bi phẫn. Chính lúc đầu óc mất thăng bằng thường cho ra những tác phầm cảm động lòng người. Đang nghe lại “Gloomy Sunday”...trường hợp này cũng như vậy. Hình như lúc vui người ta không để ý lắm đến chuyện tất có ngày buồn chán, lúc hạnh phúc thì quên đi tương lai có thể gặp lại khổ đau. Người đang sống trong sự tận hưởng an nhàn và sung sướng .....đó là một cơ hội tốt để nữ thần tai hoạ thức giấc.

Bi giờ là 4:31 đám bạn trong nhà đang làm loạn vì mất điện, không coi được trận bán kết....nỗi đau của dân hâm mộ. Mình vẫn điềm nhiên....mà nghe nhạc...mất trận cầu mây, wushu hay thể dục nghệ thuật mới thấy tiếc....bóng đá nam Việt Nam thì ôi thôi không tài nào giữ được tinh thần yêu nước.

Cuối cùng...mình vẫn là sáng suốt...bọn kia ráng níu kéo chạy ra phố xem...trở về với bộ mặt thất vọng. Mình đã có linh cảm không hay về trận này nhưng ai dại mà nói ra...bị làm thịt tập thể thì sao...hu hu sợ lắm.

Trong khi bọn kia ra đi vì nghĩa lớn.....mình ở nhà...vì nghĩa nhỏ xem lại phim Harry_Potter_And_The_Order_Of_The_Phoenix, viết đôi dòng linh tinh rùi lưu lại chờ qua cơn hoạn nạn "bọt" lên chơi.

Thứ Ba, 11 tháng 12, 2007

Lại cúp điện.

Mình ghét sở Điện vì lý do họ hay cúp điện vào buổi chiều. Sài Gòn rất nóng bức....cúp điện làm cho mình thêm bực bội. Nóng lắm...thà nóng tới chảy mỡ được cũng cam tâm...đây lại cái kiểu dở dở ương ương...sao ko cúp điện lúc 4h sáng nhỉ? Lúc ấy trời mát, ôm gối ra ngồi bệt ngoài bao lơn, quay cho mái hiên di động thụt vào...và thả hồn theo một giấc mơ nào đó. Giấc mơ không có thực...sung sướng. Tôi ít khi có giấc mơ vì luôn chờ đến lúc mệt rũ không chịu nổi nữa và ngã vật xuống...thế là ngủ....không mơ mộng gì ráo...quá tốt. Tôi ghét giấc mơ...vì tôi không bao giờ mơ thấy những người tôi ghét. Thế đây....mỗi lần muốn biết tôi mến ai nhất chỉ cần đi ngủ cho thật sớm...người có mặt trong giấc mơ ấy luôn chính xác. Hiệu nghiệm chết đi được. May mà hum nay người ta cắt có hơn tiếng. Thôi thư thả lại ha...chào bà con..em quay lại nè....chỉa cái lyric của người ta làm status, còn chỉnh sửa lung tung.....đúng là...tội nhớn chưa xử..."You're in for the shock of your life....I want to hold your hand and take you on a tour through today's Soul music"...

Chuyện học hành

Chiu nay li chat chít vi các bn thân yêu ca Mt bin.....ui cha hi gì mà éo le thế "sao blog ca cu không thy ch nào liên quan đến chuyn hc hành?"...có chứ nhưng mà đy không phi là vn đ t quan tâm...đó là vic thường ngày huyn...không nói ra thì cũng biết là đang đi hc, thi c và đim chác......t không thy tí hng thú nào trong vic y c...cho nên tha li cho t. Ý mà... thiết thc hơn là t nói mt chút v hc hành ko nó lch trng tâm quá mức cho phép...đáp ứng nhu cầu của cậu nữa. Bi gi là tháng 12 và t chun b thi hc kỳ...thi vào ngày 24 cho nên dù mun hay không cũng s nh hưởng ít nhiu ti vic đi chơi giáng sinh.....tuy nhiên t là người lc quan....ngày 24 thi xong có th đi chơi ti đó...ti 25 nhà ôn bi 26 thi tiếp...thi xong ht cú chót....khì khì....ni lo thc s ca t là bài Đ án môn hc còn quá nhiu khong trng...nước ti chân mi nhy...cái thói chết không cha này luôn là nguyên nhân ca mi rc ri.....ui da....ln này cũng ra mà thui. Sau khi thi hc kỳ xong có kh năng t s vướng đòn thi li mà không có được trn 2 tháng ngh tết....tuy nhiên bn thân mình không thy nhà 2 tháng có gì háo hc....mi v quê lên ri...e he cho nên gi là chp nhn s phn.

So với việc nhất nhất tuân theo giáo trình của nhà trường mình khoái những gì mình tự thu lượm hơn....sờ cái này một tí....ngoáy cái kia một tẹo....cảm nhận được niềm vui và chắt lọc cái mình cho là có ích. Không phụ thuộc vào điểm chác, không lệ thuộc giờ nào, ngày nào....muốn vùi đầu vào ngâm cứu bao nhiều giờ cũng được, không ai đứng lên nói câu "hết giờ"....nên sẽ không bị cụt hứng giữa chừng... Tớ biết mình mắc rất nhiều sai lầm nên có lẽ thành công duy nhất của tớ là thực lòng với chính mình. Dung hoà được cái thích làm và cái nên làm....trước đây có thể, bây giờ có thể....tương lai mong rằng vẫn có thể. Học để cho mình đúng không...ai cũng nói vậy mà lại không làm vậy...kaka Chuyện học hành mỗi người mỗi kiểu....không ai khuyên bảo ai được....tớ biết thế...cậu cũng cần biết thế....cho nên bảo muốn khuyên răn đứa ngu lâu khó đào tạo như tớ chi bằng tự nói với đầu gối...đỡ phí lời. Tớ nói thật đấy....đừng mất công mà thất vọng nữa nhé. Tớ sẽ không nói lời xin lỗi đâu!

Thứ Hai, 10 tháng 12, 2007

Hư hỏng

Xét theo tiêu chuẩn của một cô gái đoan chính và có giáo dục hôm nay tôi có những hành vi hư hỏng. Nhân vật tham dự bữa tiệc hư hỏng với tôi hôm nay là một người xin được gọi là B....vì bản thân tôi đã là A rồi. Anh ta tự xưng là ác quỷ...tôi chưa quyết định tự xưng là gì. Tôi chờ anh ta 15 phút so với giờ hẹn vì lý do kẹt xe. Nói chung tôi không chấp nhận lý do này...tuy nhiên tôi không nói. Anh ta nói quá nhiều và lung tung...đấy là ấn tượng. Che dấu trong bức tranh một tử thần là cái gì? Tôi từng gặp nhiều người và thường được hỏi thăm về ai đó. Tôi rất không thích nói ra những nhận xét vì sợ hậu quả của nó....nếu mình đúng...điều mình nghĩ chưa chắc hợp ý người hỏi thăm.....nếu mình sai...nó sẽ huỷ hoại đối tượng được hỏi. Anh chàng này rất gian xảo...gọi là quỷ quyệt cũng đúng.....anh ta biết quá nhiều về nghệ thuật gây ra sự nhầm lẫn. Trường hợp của tôi khá may mắn....gặp nhiều người quỷ quyệt....do đó có kinh nghiệm. Mẹ tôi bảo: " Đừng bao giờ tỏ ra thông minh hơn người đối diện, nhất là với đàn ông". Đó là lời khuyên cần có đối với mọi cô gái.....nhất là loại con gái như tôi. Câu nói đó giúp đỡ tôi rất nhiều trong việc chữa trị tính hiếu thắng....mặc dù chưa dứt bệnh những cũng phần nào thuyên giảm. Giữ cho mình là đối thủ xứng tầm và thấp hơn một chút với người đối diện với mình....với tôi cũng không đơn giản. Tôi không có thói quen suy nghĩ và phân tích.....đột nhiên buộc phải giữ trạng thái cần bằng.....như kiểu một ván cờ hoà bao giờ cũng khó tính hơn là thắng. Tôi trò chuyện với anh ta trong khoảng gần 5h...trong tối và sáng...trong cà phê và khói thuốc....quán và nhà...trong sự bày tỏ có chủ ý của anh ta và sự gợi mở không mục đích của tôi. Luật của người cầm khiên là né tránh mũi dáo.....đơn giản và thận trọng....sự ngu ngốc đơn điệu chính là ngu.....sự yếu đuối đơn điệu thuốc độc đối với chính mình.....tôi áp dụng câu này....."Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất". Mọi gã đàn ông đều như nhau ở điểm.....anh ta không hoàn toàn là đàn bà. Tôi nói chuyện đến nửa đêm và tự động rút về....tôi có cái tôi cần...biết đối xử với anh ta thế nào...kaka. Anh ta bảo tôi có điều cần thứ nhất để làm bạn của anh ta...đó là điên. Những điều sau đó có đáp ứng được không còn chưa biết....biết sớm quá cũng mất hứng. Anh ta không thuộc loại thông minh đến đáng sợ.....anh ta khó đối phó vì có máu liều. Anh ta sẽ lạ lẫm và khó hiểu với một số người, tất nhiên có nhiều người sẽ nổi cơn tò mò...muốn tìm hiểu và tự rơi vào bẫy. Kaka anh ta bảo nếu muốn giăng lưới ai người đó sẽ không thể thoát....đó là một kiểu kiêu hãnh của người có tài. Ô hum...không có gì đáng lo....tôi không phải là một con cá mà anh ta muốn đánh bắt... Tôi muốn nói một chút đến Tuý Quyền của Trung Hoa....còn gọi là Tuý Bát Tiên...ai coi phim chưởng Hoàng Phi Hồng thì biết....say thực ra là không phải say....chiêu thức biến hoá thế nào tôi không học nên không biết rõ xin không múa rìu làm chi....chỉ biết bộ pháp rất kỳ lạ làm cho đối phương lâm vào cảnh lúng túng mà thất thủ. Gã nhà quê này cũng y vậy...nhìn vào ai cũng biết là điên nhưng điên như như thế nào thì không ai rõ cả...vậy nên cơn say của kẻ tinh ranh chớ vội võ đoán. Nhờ anh ta mà tối nay tôi có bạn nghe chung một bản nhạc....và ra về trong sương đêm Sài Gòn...quá lâu rồi. Anh ta thích nghe rock vì thế quyết định nghe lại bài Paint It Black coi như là lời cảm ơn đến anh ta...tuy không phải bản nguyên tác có tiếng guitar của Brian Jones nhưng không đến nỗi nào đâu.....Paint It Black

Sự cố ngày offline MBD

Hôm nay, 9/12 theo kế hoạch là ngày họp offline diễn dàn MBD mà tớ đây là một thành viên. Tôi vì dịp này mà cắt giảm số ngày về Quy Nhơn ấy vậy mà lại để xảy ra nhiều việc đáng tiếc....quả là "người tính không bằng trời tính". Để đúng giờ đã hẹn rất nhiều chuông điện thoại....hơn nữa đợt vừa rồi về nhà luôn dậy sớm...cứ ỷ y....ấy thế mà lại ngủ quên luôn...thật đáng sợ. Nguyên nhân có nhiều mà lại toàn chủ quan mới chết chứ...kinh. Cả ngày hôm qua ngồi xe này....hơn 13 tiếng chứ bộ....rùi tối về dọn dẹp đồ đoàn..còn đi ngủ muộn nữa... tóm lại là đuối quá mức.....thế là tít tít....khò khò. Chuyện thứ hai....đã dậy muộn....ra mở cửa lại bị hóc khoá...mở mãi chẳng được....thử hai ba chia mà không được luôn....thế là leo lên tầng 2 nhảy qua ban công nhà hàng xóm...xin đi nhờ. Rốc cuộc...có xe mà không được đi...phải đi xe ôm.....tức cha chả là tức. Cuối cùng thì cái khoá ấy cũng phải bỏ.....hì hì...nghĩa là tháng này lại tốn thêm một khoản thuộc diện không đâu.

Một ngày gặp lại bạn bè cũ, quen biết thêm nhiều bạn mới, bà tám, ăn uống và ca hát ...... uhm... ẩy da....cũng mệt phờ râu ấy chứ...ai nói ăn chơi không tốn calo chứ....nhưng mà vui kinh khủng. Bác Triệu Phi và Tia chớp cứ hùa vô mà chọc em không àh...ỷ đông hiếp yếu...hihi...bác Lee lại mang theo cả người ấy nữa...tin mừng àh nha.....không biết trong tương lai gần trường mầm non QNC có thêm bé nào không? Các cô nương hôm nay đều xinh như hoa...ác thay cho các anh em...hoa nào cũng mang tiếng võ công cái thế...nhưng có câu "không vào hang cọp...". Tiết mục "Cả nhà thương nhau" của cả...gia đình anh Tia chớp lẫn gia đình chị Galunex đều xứng đáng được 9,5.....kaka.....còn người có câu trả lời phỏng vấn xuất sắc nhất thuộc về người ấy của người ấy ấy....xì tốp ở đây thôi kẻo ngày mai có người bị ăn đòn vì tội lẻo mép.... Hẹn dịp offline kế tiếp....bác đây thế nào cũng dự phần mừ.

Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2007

Nhật ký về thăm nhà (phần cuối)

Thứ 4 ngày 5/12/2007_Cơn mưa lạ

Giữa một sớm mùa đông bắt gặp những giọt mưa phơ phất...cứ tưởng xuân về...lạ thật. Tiếng gió nghe là lạ....nhưng thích lắm.....cứ như đã quen lâu rồi. Mưa giăng bụi phấn vấn vít tóc mây...vương lên vai áo....tự nhiên và quen thuộc.

Món cơm cháy chiên trên đường Nguyễn Thái Học đã tăng giá gấp đôi so với hồi mình học cấp 3....tới 6 nghìn một đĩa...nhỏ bạn bảo không đáng...mình thì thây kệ....ăn no cành hông có 6k kêu ca gì...chít cha...nhiễm thói ăn tiêu rầu. Kaka...nói thiệt so ra đi uống cà phê cà pháo sơ sơ cũng mười mấy ngàn mà no béo gì cho cam.....trời lạnh... mặc áo ấm...cắn một miếng cơm cháy giòn rụm chiên trong dầu sôi mới vàng tới vớt ra....chấm vào tương ướt đặc cay cay...cũng thú chứ bộ.

Sàn No.1 chán ngắt chứa thêm mấy ông già cổ cồn trốn vợ tới uống bia. Lạy trời... không phân biệt được chỗ chơi với chỗ làm sao? Đúng là bó chiếu..... Cô nàng order xinh đẹp còn tự tiện vác ra ly cam vắt thay cho Orangina nữa chứ...hết hàng thì nói sớm đi. Mình ghé đây chẳng phải lần đầu mà hình như càng lúc càng tệ....còn dính phải thằng cha say rượu cứ lần khần quanh mình miết..hichic...cứ tưởng tượng hắn mà cho chó ăn chè trên áo khoác bằng dạ trắng toát của mình là cười hết nổi....bực bội. Sao không có đứa bạn thân nào của mình hiểu được giá trị giảm cân của sàn nhảy nhỉ ? Nếu không đâu cần đi đâu cũng thui thủi một mình.(.....cứ “múa bụng” liên tục nửa tiếng xem...biết ngay hiệu quả. )

Thứ 5 ngày 6/12/2007_Chia tay

Những ngày cuối....cảm giác chia tay lại đến. Lúc nào cũng vậy....đầu tiên là hớn hở tận hưởng niềm sung sướng....sau đó là hối hả...gấp gáp làm cho xong những việc định làm...và chuẩn bị ra đi. Đầu tiên là book vé...cái khoản rất quan trọng cho dù là một người không có tính cầu toàn. Tại Hồ Chí Minh nếu muốn về nhà (trừ dịp Tết Nguyên Đán) tôi chỉ cần đến bến xe Miền Đông và mua vé của xe sẽ xuất bến gần nhất và trả 120k...tốt nhất là đến trước 1h so với giờ mà mình muốn khởi hành...như thế sẽ có vé tốt và có thể mua đồ ăn vặt trong siêu thị Bình An....sau đó có thể ngang nhiên như một bà hoàng ngồi trên chuyến xe và đánh giấc..vé của tôi thường có số từ 1 đến 4. Ngược lại khi muốn từ Quy Nhơn tôi ít có cơ hội mua vé hơn (trừ xe chất lượng cao)...thay vào đó nhà xe thường thích bỏ túi 120 nhưng không thích bán vé. Cái đó cũng chẳng có gì là tệ, thậm chí có nhà xe khách không mua vé còn được phục vụ tốt hơn bình thường vì lợi hơn mà. Tuy nhiên lỡ như có việc gì thì không có bảo hiểm cũng chẳng thể bắt đền ai.

Thôi....sắp xa Quy Nhơn rồi....ra biển đi dạo thôi.

Biển không rực rỡ huy hoàng như vào những ngày hè...không có nắng trông nó buồn bã làm sao ấy...nhưng mùi hương mằn mặn ấy không đổi....gió vẫn vi vu ngập ngừng niềm thương nhớ và sóng vẫn ồn ào hối hả tuôn bờ....vẫn thế...muôn đời vẫn thế.

Thời điểm này cũng không nên xuống tắm...nước biển sẽ rất ấm nhưng khi leo lên bờ thì ôi thôi....

Bờ biển hoang vắng những dấu chân...chỉ còn lác đác những đôi tình nhân tựa đầu vào nhau đi xiêu vẹo trong gió để lại cát vết hằn có đôi....cảm nhận niềm hạnh phúc ngọt ngào...trái ngược với cảnh trời đất buồn bã thê lương.....dùng hơi ấm tình yêu...để xua đi những cơn gió mùa đông lạnh lẽo....

Phần đặc biệt:Offline 3 thành viên

Offline 3 thành viên và một khách mời trong một quán giá sinh viên ở một con đường nhỏ hơi có phần buồn chán. Lalala, Trọng Duy, một người bạn và tôi....các bác ý uống bia Sài Gòn đỏ màu vàng sóng sánh như cát biển....tôi dùng pepsi màu nâu hơi sẫm như màu nước mắm tự làm....vài món dân dã...thế cũng đủ vui....kaka...”Lalala gửi nhời đến toàn thể anh chị em MBD Sài Gòn lời chúc sức khoẻ và chúc cho buổi nhậu tới đây của chúng ta thành công tốt đẹp”.

Thứ 6 ngày 7/12/2007_Ngày đẹp trời, biển, capuchino và tôi.

Cơn mưa đêm qua không lớn...chỉ đủ làm ướt những con đường và vương lại trên cây cối trong vườn những giọt không phải chỉ là sương đêm. Cô gái tung chăn bước ra vườn..hít đầy lồng ngực không khí trong lành. Sáng nay đẹp trời...không lạnh cũng không có nắng...rất mát mẻ....thật phù hợp để đi picnic. Đi vài vòng quanh phố thị và ăn sáng với một cô bạn hồi cấp 3, cô ấy không có nhiều thời gian lắm....thôi...lại ra biển đi dạo.

Biển không đẹp như đất liền....nước biển đục như màu phù sa...bầu trời xanh xám...và đường chân trời vằn lên như một tia sét nằm ngang. Các chàng thuỷ thủ luôn bảo rằng khi ra giữa dại dương đường chân trời sẽ có hình tròn...tôi chưa có cái dịp may ấy...hì hì. Biển hôm nay cũng dữ dội hơn bình thường....sóng bạc đầu ầm ào tuôn vào bờ...nước biển cũng kỳ lạ và gió đánh rối mái tóc ngắn thành một mớ bù xù....biển cả muốn nói một điều gì đó....có phải là một cơn bão nữa sắp đến hay là đợt rét mới sắp về...

Chào biển tôi muốn về neo mình vào một quán cà phê nào đó....tốt nhất nên có yếu tố “y5”....quyết định vào Tulip Rouge chỉ vì nhu cầu online đơn thuần. Ở đây có Irish cà phê nhưng không có Bailey.....hơi tiếc. Sở thích của tôi chỉ là cà phê đen bình thường thôi...hôm nay đặc biệt hơn một chút...muốn uống một loại cà phê có màu nâu phù sa lại có sóng bạc đầu trong lớp bọt. như biển sáng nay...tôi chọn capuchino. Đối với người thích loại espresso tinh chất có lẽ thấy capuchino hơi nhạt nhẽo...nó béo, nhiều bọt, không nồng và không dễ để pha cho thật ngon....tôi rất ghét capuchino quên rắc bột quế...cảm giác không phải là nó. Cô gái trong truyện Du đãng và Flying dance nói chiếc túi khoác của cô ấy bên trong màu đậm bên ngoài màu nhạt và điểm xuyết bằng vài đồ trang sức giống như cà phê Cappucino... có sữa bò tươi và rắc lên bột quế làm mê mẩn lòng người, ngọt ngào rạo rực....Đó là một cách nói có phần khoa trương nhưng rất hay...Hôm nay tôi mặc áo sơ mi trắng với rất nhiều hoạ tiết hình hoa nhỏ tí màu nâu, áo khoác màu da báo nâu, đen xen kẽ.....nói chung cũng có màu nâu nhưng không phải capuchino....tôi nghĩ Capuchino giống như một cô gái...điệu đà, thích trang điểm....tính khí thì lúc nắng lúc mưa...tuy luôn mâu thuẫn nhưng vẫn là một thể thống nhất và toàn vẹn...kaka đây không phải là triết lý...chỉ là suy nghĩ thôi.

Thứ Hai, 3 tháng 12, 2007

Nhật ký về thăm nhà




Mấy bữa nay không kết nối thông tin được...bao nhiêu ý tưởng bị nghẹn ứ lại. Thôi thì bây giờ viết trong cái entry này nhật ký chung của hơn 3 ngày qua. È hem....

Nhật ký về thăm nhà

Ngày đầu tiên 1/12/2007_Bình yên một thoáng cho tim mềm

Rất vui mừng được nhìn thấy ngôi nhà thân yêu. Một hành trình mệt mỏi và khá dài. Xe đi êm và đồ ăn tối rất ngon...vấn đề nằm ở chỗ tác hại đáng ghét của thuốc và hai ngày liền trước đó quên đi cơn buồn ngủ. A ha...cuối cùng cũng có thể nhìn thấy cái giường quen thuộc. Một ngày được cho là ấm ở nhà so với mình cũng hơi lạnh....dù sao...cảm ơn trời đất. Uhm....một tô miến chất lượng cao trên đường Tăng Bạt Hổ bi giờ đã có giá 14K xin trân trọng chia buồn cùng chư vị...không phải với tôi vì bữa này có người dành trả. Những thứ thông lệ xin vui lòng hổng nhắc tới....

Và bi giờ là 3h chiều....tôi đã có mặt tại Quy Nhơn được 8 tiếng...kế hoạch chiều nay là đến dự hội chợ bên trường Sư Phạm theo lời mời của bạn Tuyết Trinh “siêu xinh” và may mắn gặp luôn bạn Nhơn “duyên dáng” và một nàng “năng động A9 hổng nhớ tên. Lễ hội bình thường không tưng bừng hoa lá và nhiều tài trợ như kiểu trường mình nhưng cũng có không khí lắm.....ặc ặc mình được đãi món thịt băm cuốn kiểu chả ram bé tý xiên thành xâu và chiên giòn; món hai là mua ủng hộ bánh bông lan nhân trái cây Ngọc Nga của lớp kế toán....nghe nói cựu lớp trưởng 12 Ap cũng học lớp này....chỗ nào có ăn có chơi là khoái roài..kaka

Nửa đêm....cực kỳ yên tĩnh...yên tĩnh đến đáng sợ. Tiếng gõ cóc cóc vang lên giữa bốn góc phòng. Đã quen với đủ loại tạp âm ko bao giờ ngơi nghỉ suốt 24h trong ngày, 7ngày trong một tuần....tự nhiên có được một ko khí vắng lặng...thính giác bị kích thích cực độ....âm thanh trở nên thuần khiết và mê hoặc. Bản sonata số 9 của Beethoven viết cho đàn violin sẽ là một kết thúc tuyệt diệu. Thôi đi nghỉ sớm...24h 35’.

2/12/2007_Beautyful Sunday

Không muốn dậy sớm tý nào....trời khá lạnh. Cuối cùng cũng phải get up...nếu không sẽ bị nhịn đói và mất cơ hội ăn chơi....đòn trừng phạt của mama luôn dữ dội.

Ui cha trời nắng đẹp quá....như rắc vàng vào không trung. Tôi nghe cả tiếng chim hót vang trong vườn....âm thanh ngọt ngào thánh thiện ru hồn tôi phiêu du. Tiếng chim sẻ chuyền cành hót gọi nhau....

Ôi chao trời nắng to...quần áo khô cong. Một buổi sáng dành cho shoping...một việc rất quan trọng với mọi cô gái. Chỉ mua thêm áo trắng và vải xanh thẫm để may quần tây....đáp ứng nhu cầu khắc khe đến quái đản của ông giám thị mới...sinh viên năm 3 rồi mà còn...phiền phức quá. Xuýt xoa tới tiếng thứ hai rồi...thời tiết rất đẹp.

Tonight, hẹn con nhỏ bạn thân...rủ đi thăm cô giáo chủ nhiệm hồi cấp ba. Đây là một việc bất di bất dịch....và là việc nhất định làm nếu làm được. Cô có vẻ khoẻ mạnh nên mình không hỏi nhiều đến vấn đề này...chỉ bà tám chuyện học hành. Tháng 1 tới cô thi học kỳ bên lớp cao học thì tụi mình cũng thi học kỳ bên lớp “học đại”. Còn có cơ hội trổ tài tìm kiếm tài liệu giúp cô nữa chứ...bọn trẻ con bây giờ về vấn đề tin học khá hơn người già cũng là điều bình thường. Mama mình máu me thế mà cũng vẫn ăn bí ngô như suốt. Ra mình cũng có mặt mạnh chứ bộ....hehehe

Ngày 3/12/2007_Ngày thứ hai bùn chán

Ngủ dậy muộn vì lười không muốn ra khỏi chăn....cảm thấy nền nhà lạnh ghê gớm....thế là có một con mèo bị mẹ mắng....hic..hic...Dành cả một ngày ở nhà để lựa chọn trong mớ CD ở nhà những bài nghe được đưa vào máy...Phần thời gian tí ti còn lại làm việc nhà....nấu cơm siêu nhanh...rửa chén siêu tốc....kaka

Tối nay trời mưa dầm chán quá đi mấy....tranh thủ một chốc mưa tạnh phi ra quán cà phê để kết nối cộng đồng...mấy ngày rồi còn gì....á chết cha sao ko vô được gì hết...thảm quá...

Cái máy mình rắc rối quá đi....không kết nối được....sửa..sưa hì hụi hì hụi...được rồi...bây giờ tới lượt quán bị rớt mạng...đau xót lý con cua...đời nó éo le_nói theo cách của thằng bạn....

Xít hà...xít ha....lạnh qué.....đi một mình trên phố mùa đông...lạnh quá. Quyết định đột nhập vào chốn đông người....phải chọn một nơi có lửa...lạnh thật...may mà đây không phải là những ngày lạnh nhất....go to "bánh xèo quán"....kaka

Ngày 4/12/2007_Trời âm u chán chít

Thôi nói chán chít thôi hông nói thêm gì nữa đâu zì hôm nay đã kết nối thông tin thành công mà. Kaka...vui quá...nhiều người hỏi thăm qué....tui hứa sẽ mang vào chút gió mùa đông cho mấy người mà...đừng ghen tị nhé...xấu thế...

Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2007

Thông báo giờ chót..




Mai đã khăn gói quả mướp về nhà thế mà bữa ni lại bị cảm. Nước mũi chày tè le....hắc xì dầu từ đầu ngõ tới cuối ngõ....thấy cái đầu nóng nóng....hơi thở ấm hơn bình thường. Đáng lo ngại....cái nạn này sẽ dẫn tới chuyện viêm họng vì nước mũi chảy xuống cổ họng...kế tiếp là uống thuốc và lờ đờ như đi trên mây. Nghỉ ngơi là một từ cần thiết nhưng không khả thi lắm trong trường hợp này...zì ngày mơi có tiết mục phản biện môn Thanh toán quốc tế...cũng phải cố mà hiểu những vấn đề cơ bản chứ...và chỉ tiêu tối nay là sửa soạn cho xong phần nội dung của esay môn Phương pháp nghiên cứu khoa học để về nhà chơi cho nó thoải mái. Chán quá đi...đang ôm bao nhiêu mộng đẹp đương không rơi xuống bể khổ....Tất nhiên vẫn về nhà....đã quyết thì không thay đổi...chút khó khăn này là gì chứ...vẫn đi được...sẽ không nói nhiều nữa. Àh mà có....xin thông báo và thành thật xin lỗi các bạn....độ này chỉ "cà pháo" chứ không xơi "đậu phụ" được...xin được miễn trách nhiệm thi hành các cuộc nhậu....chuyển tất cả qua dạng "đen nóng" hoặc chè nóng. Em đang thất vọng tràn trề đừng mắng em mà tội nghiệp. Em xin.....xin các bác chiếu cố.

Trên đây là thông báo giờ chót về tình hình sức khoẻ của em.....lịch trình không thay đổi.....xin trân trọng thông báo đến chư vị bằng hữu...xin chư vị bỏ quá cho tại hạ. Àh...nếu vị nào có lòng tương trợ...khi đi nhớ mang theo khăn "mù xo" hoặc một cục giấy ăn....xin chân thành cảm ơn.

Ký tên và đóng dấu
Ms Mắt biển

Thứ Tư, 28 tháng 11, 2007

Nhà

Sắp về nhà rồi.....lần này không lùi thêm ngày nào nữa. Mừng quá đi.....đếm ngược từng giờ. Ôi quê tôi! Thực ra quê tôi cũng chẳng nồng nàn hương lúa hay hay chi chít quả ngọt, quê tôi là một thành phố nhỏ và xinh. Nó không đông đúc như Sài Gòn, không cổ kính như Hội An, không quý phái bằng Hà Nội, không đẹp như Hạ Long.....nó bình thường và nó là quê hương. Quê hương tôi một miền duyên hải miền trung....hẹp ngang mang dáng cong cong của cái bụng chữ S. Thành phố có đủ tiện nghi trong đẳng cấp của nó....đường xá chẳng láng cong nhưng mà cũng khá sạch sẽ, vui chơi chẳng có gì đặc sắc nhưng cũng có dăm ba cái công viên...rồi nhà hàng, siêu thị, khách sạn, khu nghỉ dưỡng....đủ cả. Thành phố luôn chịu đựng những cơn bão....không năm nào thoát được...cũng giống như các tỉnh thành miền Trung khác thôi. Thành phố vẫn đang phát triển...không mạnh mẽ vượt trội gì nhưng dường như chưa bao giờ mất đi sức sống.

Tôi yêu bờ biển....chúng bạn vẫn thường nô đùa trên bãi cát...cười đùa trong tiếng sóng....nhảy nhót theo những con sóng. Chúng tôi, những đứa con của biển...làn da rám nắng....tóc loe hoe vàng....thả tuổi thơ mình trong làn gió biển. Tôi thích những đêm trăng...ánh trăng lan toả thắp sáng biển cả...ánh trăng tan vào sóng biển...dát vàng mặt biển. Tiếng gió êm êm thì thầm bên tai...xôn xao hàng dừa và làm rối tung mái tóc. Mùi hương biển cả mặn mòi mà thân thuộc.....chẳng là gì cả nhưng đi xa nhớ không chịu được.

Ở nơi đó có người thân tôi, là ông bà tôi già cả cổ hủ và hết lòng với quê hương, có mẹ tôi...một người rất hiện đại và cá tính...và rất nhiều rất nhiều người thân yêu nữa....quả là một tổ ấm mà tôi không thể nào rời xa. Đó mới chính là "nhà" của tôi.

Không thể lãng quên...




Rất là muốn viết nhưng mà nhiều thứ trong đầu quá thật không biết nên viết cái nào trước cái nào sau. Bí đường thật....cứ định phát triển một ý nào đó thì tự nhiên nó lại tan biến đi đâu mất. Thiệt tình cái gì của mình sao cũng dang dở, tạm bợ thế không biết. Rất nhiều điều muốn nói, rất nhiều cái cần làm, những mong ước...những miền đất...kể cả những khó khăn hay nợ nần. Trong những lúc bối rối tôi thích lục lọi lại ký ức...đọc những bức thư....sắp xếp tài liệu...mân mê những đồ vật không biết đã ở đó bao lâu rồi. Cảm giác luôn luôn như vậy...rất ấm áp. Kỷ niệm có nhiều màu lắm....có hạnh phúc...cũng có đau khổ....có nụ cười....cũng có nước mắt....nhưng tất cả đều đã qua rồi. Tuy biết không nên quá chìm đắm vào quá khứ nhưng nếu không có nó sẽ không đủ dũng khí bước tiếp. Đôi mắt không chỉ nhìn thấy cái trước mắt....như là bước vào một không gian ba chiều....tái hiện lại những hồi ức...hồi ức ấy có đẹp không không quan trọng....quan trọng là nó không bao giờ biến mất, nó lưu giữ ánh mắt một ai đó...chụp vào trí nhớ một khung cảnh....ghi vào trái tim những cảm xúc. Có một đoạn thơ không biết tác giả là ai...cũng có thể là tôi...thời gian là ngày 9/6/2006

Tôi vẫn đi lang thang trên phố một mình
Người vẫn đông và phố thì ồn ã
Chỉ thiếu anh và thế là tất cả
Biến hồn tôi thành cát bụi hư không

Định post thêm một Khúc giao mùa của cậu bạn thân....viết từ hồi Gốc me xanh....không ngờ là mình vẫn còn giữ được.....nhưng thôi tên đó khó tính lắm...không xin phép mà tự tiện có thể bị hắn "thù" ...tốt hơn hết chỉ nên giữ cho riêng mình.Có những điều không bao giờ bị lãng quên...

Chủ Nhật, 25 tháng 11, 2007

Hoa....




Có người nói con gái như hoa....yếu đuối và phải nương nhờ vào cây mới sống được. Kỳ thực hoa có muôn ngàn loại và con gái cũng vậy. Hoa có loại kiêu sa như Thuỷ tiên, có loại yếu mạng như Phù dung, có loại không bao giờ đầu hàng như Bồ công anh....cũng có loại sỏi đá như Bất tử. Hoa cũng như người có sinh mệnh....có bản sắc riêng....có loại tuy hình thức đơn điệu nhưng tâm hồn lại thơm tho....cũng có loại đẹp đẽ phấn son nhưng kỳ thực vô vị. Tôi có lẽ cũng là người vô vị nên mong có thể là một đoá hoa mỹ nhân...rực rỡ, quyến rũ...sáng tạo và đầy mơ ước. Có người thích an ủi...nói con gái sinh ra đã là một loại hoa...tháng ba Thuỷ tiên vàng, tháng mười hoa Cúc trắng...nếu xét theo kiểu này tôi là một bông hoa hồng được rất nhiều người yêu thích. Kỳ thực việc được yêu thích hay không đối với tôi chưa hẳn quan trọng....được gì mất gì cũng chỉ như mây bay. Quan trọng là thật lòng...chỉ cần thật lòng không có chuyện gì là không thể. Ngốc nghếch thế...con người mấy ai thật lòng....đối với bản thân chưa chắc đã thật huống chi người ngoài. Một đoá hoa trắng tinh không vẩn đục....là mong ước khó thành. Đã có lúc những tưởng chỉ cần thật lòng là đủ và quên hẳn những thứ như là khéo léo hay thận trọng. Giống như nhiệt tình cộng ngu dốt thành ra phá hoại vậy...tôi, nếu là hoa hồng chắc là hoa hồng đen...kẻ phá hoại.

Đêm qua tôi đứng trong khoảng sáng bé nhỏ của rằm tháng 10 toả xuống giữa hai vách tường của con ngõ hẹp. Ánh trăng dịu dàng vẫn như thuở nào...gợi nhớ hình ảnh trăng tan trong biển lớn mùa thu ấy. Tôi nhớ những khi trăng mọc trên biển và toả sáng đầy hư ảo. Tôi nhớ ánh mắt như sao sa ấy. Đơn độc ...rất xúc cảm...rất đẹp. Tôi thích nhìn ánh mắt ấy vì nó có hồn...nó ấm áp và rất đáng tin cậy. Đã lâu lắm rồi.....Nhưng đêm qua...cảnh đẹp thế mà không có vài chung men say cũng hơi chán...nhưng vì ngày hôm sau phải thi nên không thể được.

Sáng nay tôi đi trong ánh nắng rực rỡ nhưng không quá gắt. Gặp mẹ yêu ở phi trường Tân Sơn Nhất...mẹ có vẻ rất tươi tỉnh...tuy hình như hơi già đi một chút....chỉ chốc lát giữa hai chuyến bay của mẹ....nhưng rất vui...hơi ấm tình thân gia đình lâng lâng trong lòng. Quả là một ngày khá tuyệt vời. Nói khá tuyệt bởi vì lúc chiều đi thi hơi bị thảm...cũng có thể out môn này nhưng vẫn có cơ đậu...hên xui....nên ngày tuyệt vời lại bị mẻ đi một miếng.

Thứ Bảy, 24 tháng 11, 2007

Du đãng và Flying Dance(chương 1,2,3,4)




Du Đãng và Flying Dance hay (Cuộc tiếp xúc thân mật đầu tiên)

Tác giả : Thái Trí Hằng
Người dịch : Tống Trường - Trịnh văn - Thanh Hà

Chương 1: Plan


Nếu tôi có 10 triệu, tôi sẽ mua một căn phòng
Liệu tôi có 10 triệu không? Không có.
Nên tôi vẫn không có phòng ở.
Nếu tôi có cánh, tôi sẽ bay
Tôi có cánh không. Không có
Nên tôi chẳng có cách nào bay được
Nếu đem đổ nước của cả Thái Bình Dương đi
cũng không dập tắt được tình yêu của tôi đối với em
Nước của cả Thái Bình Dương có đổ đi được không. Không thể
Cho nên tôi chẳng yêu em.



Tôi quen cô ấy trên mạng. Bắt đầu thế nào nhỉ? Tôi cũng không rõ lắm, hình như bởi tại plan của tôi thì phải.

Cái plan ấy như thế nào :

“Nếu tôi có 10 triệu, tôi sẽ mua một căn phòng
Liệu tôi có 10 triệu không? Không có.
Nên tôi vẫn không có phòng ở.


Nếu tôi có cánh, tôi sẽ bay
Tôi có cánh không. Không có
Nên tôi chẳng có cách nào bay được
Nếu đem đổ nước của cả Thái Bình Dương đi cũng không dập tắt được tình yêu của tôi đối với em
Nước của cả Thái Bình Dương có đổ đi được không. Không thể
Cho nên tôi chẳng yêu em”

Thật ra đây cũng là bệnh nghề nghiệp của tôi.Tôi là nghiên cứu sinh, để có thể viết được những phương trình, đầu óc lúc nào cũng đầy những cách suy nghĩ logic. Và khi thực tế không như thế thì kết luận tóm lại là chẳng tóm được gì. Giống như đi cãi nhau về việc thái giám sinh con gái hay con trai, đều vô nghĩa. Những điều huyên thuyên viết trong plan cũng đủ nói rằng tôi là một người khô khan cứng nhắc. Và trong thực tế cũng vậy. Do đó chẳng nói gì đến những em xinh, ngay cả những kẻ ngây ngô cũng biết được điều đó.

Nhưng đối với cô ấy, thật là một ngoại lệ. Cô ấy mail lại cho tôi và nói rằng tôi thật thú vị. Thú vị? Tính từ này liệu có thể dùng cho một người như tôi. Khác gì nói Lí Đăng Huy sống chân thực, điều này sẽ làm người ta cười vỡ bụng. Và tôi đã nghĩ rằng cô ấy nếu không phải là người có chỉ số thông minh thấp thì cũng là đầu óc có vấn đề.
Nhìn biệt danh của cô ấy lại chẳng giống thế chút nào, cô ấy lấy tên là “Vũ điệu nhẹ bay”. Thật là một cái tên ngập tràn ý thơ. Có điều trên mạng những biệt danh đều hư hư thực thực, người lấy tên thực, người lấy tên giả, làm sao mà biết được. Nói một cách khác, Khủng long đời nào nói mình là Khủng Long, càng không bao giờ nói mình thuộc về công viên kỉ Jura. Ngược lại sẽ tìm cách câu kéo đối phương. Và cái tên đẹp chính là vũ khí tốt nhất để Khủng long săn những chàng trai trong trắng như tôi. Nói đến Khủng long lại đụng chạm đến ký ức đau buồn của tôi. Tôi đã từng đi gặp mặt những người bạn quen được ở trên mạng, kết quả là các cô nàng đều ngoài sức tưởng tượng của tôi và mỗi lần tôi đều phải lẩn tránh. A Thái, bạn cùng phòng với tôi cũng đã từng phải như vậy. Nếu lấy số Khủng Long mà tôi và nó gặp là X, mức độ bị đe dọa là Y, sau khi phân tích trở lại ta sẽ được phương trình tuyến tính, sau đó lấy vi phân của X, lấy tích phân bất định của Y sẽ được định luật “ trên mạng không có người đẹp”. Do đó về lí luận, trên mạng đầy các loại khủng long. Điểm khác nhau : đó là Khủng long ăn cỏ hay ăn thịt.

Trước khi giới thiệu về “Vũ điệu nhẹ bay” cần phải nói một chút về A Thái. Từ thời đại học, A Thái đã là bạn bè môi răng với tôi, chỉ có điều hai đứa khác nhau một trời một vực. A.Thái vừa cao to, vừa đẹp trai và quan trọng là nó có cái mồm trơn tru biết nói những lời ngọt ngào có cánh. Tôi có thể khẳng định rằng chẳng có động vật giống cái nào lại không bị đắm đuối trong cái giọng lưỡi thao thao bất tuyệt đó. Tôi thích gọi nó là “Lady Killer”. Những đứa con gái chết trong tay nó có thể nói là đếm không xuể, còn những kẻ “bị thương” thì có ở khắp nơi trên toàn đảo Đài Loan. Nó bách chiến bách thắng trên tình trường nhưng không bao giờ thu nhận tù binh. Nó nói là nó đã đạt tới đỉnh điểm của tình trường, tức là “đi giữa rừng mà không để một chiếc lá nào chạm vào người”. Và như vậy còn cao hơn cả Từ Trí Ma: “Anh phủi nhẹ tay áo, bỏ lại đám mây màu” Từ Trí Ma phải phủi nhẹ tay áo mới giũ bỏ được đám con gái đang bám theo, còn A Thái, đến phủi tay áo cũng chẳng cần.

Lúc nào A Thái cũng nói tôi thật thà quá, đó là cái bia đỡ đạn trên tình trường. Điều này cũng dễ hiểu, tôi đã không cao lại không đẹp trai, trên sống mũi chềnh ễnh một cặp kính cận làm đôi mắt như bị nhắm tịt lại. Có một lần trong giờ học thể dục, thầy giáo bất ngờ gọi tên tôi, bởi thầy ngỡ là tôi đang ngủ, thực ra lúc đó tôi đang rất chú tâm nghe thầy giảng. Cũng có thể cái số tôi thế, từ khi còn nhỏ những người xung quanh tôi nếu không là loại đàn ông giống đàn bà thì cũng là loại đàn bà chẳng khác gì đàn ông.


A Thái thường nói, đàn ông có 4 loại. Loại thứ nhất, gọi là “ngồi mát ăn bát vàng”, chẳng cần đi cưa, đối phương cũng đổ, loại thứ hai gọi là “vừa cưa đã đổ”, dù vẫn phải đi cưa nhưng không hề lao tâm khổ tứ, loại thứ ba gọi “vất vả đi cưa”, những người thuộc loại này phải vắt óc nghĩ hết 36 kế mới có thể được chiến lợi phẩm, còn tôi thuộc loại thứ tư, được gọi là “chờ trâu đến tìm cọc”, chỉ có thể chờ gặp đám con gái chẳng ra gì.

A Thái quả là thằng bạn tốt, đã sang tên cho tôi không biết bao nhiêu đứa con gái. Chỉ tiếc rằng tôi không đủ dũng khí, đối mắt với con gái là sợ. Tuy nhiên cũng không thể trách tôi được, bởi tôi đã đọc hơi bị nhiều sách thánh hiền, hiểu được chút lễ nghĩa liêm sỉ mà những điều này đều là đại kị của nhà binh trong lúc đi cưa. Lấy ví dụ, một lần đi uống cà phê với một em có vòng eo bánh mỳ. Tôi mời em ăn chút gì em nói rằng em không ăn vì sợ béo. Và tôi đã nói rằng “Đã không kịp rồi em ạ”. Năm ngoái, khi đi ăn cơm cùng với một em khác, em nói rằng các bạn đều bảo em có “Khuôn mặt của thiên sứ và dáng hình của ma quỷ”. Tôi đã nói với em “Các bạn em đã nói lộn rồi đấy”. May mà lúc đó chúng tôi đang ăn cơm đĩa. Tôi chỉ bị một chiếc đũa lao đúng huyệt nhân trung trước trán. Nếu như lúc đó đang ăn bít tết, tôi nghĩ rằng chắc chắn là tôi chẳng còn được trở về. Trải qua lần chết hụt ấy, tôi bắt đầu lĩnh giáo được sự hung tàn của Khủng Long.

Về sau, A Thái đã nghĩ ra một kế :
Khi đi một mình gặp bạn gái quen được trên mạng, nhất định phải mang theo một cái máy nhắn tin. Chúng tôi sẽ chi viện cho nhau để máy nhắn tin kêu lên đúng lúc. Nếu gặp phải Khủng Long ăn thịt, sẽ nói “kí túc xá bị cháy rồi”, nếu gặp Khủng Long ăn cỏ thì nói “kí túc xá bị trộm rồi”. Thế là phòng ở của A Thái đã từng xảy ra bốn vụ hỏa hoạn, sáu lần bị trộm. Còn tôi thì may mắn hơn, chỉ bị trộm có năm lần.

Và như vậy trước khi gặp “ Vũ điêu nhẹ bay” trái tim tôi đã được tôi luyện vô cùng rắn chắc. Cho dù lại gặp phải Khủng Long, chắc chắn nó vẫn duy trì được 72 nhịp trên một phút. A Thái đã từng nhắc nhở tôi, nếu đó không phải là một cô bé tóc dài thì sẽ lại là một con ngốc nhố nhăng. Bởi vì khi con gái nhảy, chỉ có hai chỗ có thể bay lên : đó là tóc và váy. Tóc bay đương nhiên rất đẹp. Nhưng nếu là váy bay thì có nghĩa là cô ta đang bật đèn xanh khêu gợi. Tuy nhiên tôi vẫn nghĩ rằng cô ấy khác với mọi người. Trong sách có nói rằng những người thuộc sao Bọ cạp đều có trực giác nhạy cảm. Và tôi tin vào giác quan thứ sáu của mình. Còn về A Thái, cho dù nó chỉ cần liếc cũng biết được vòng ngực của con gái hoặc tính được ngày nào con gái nằm tháng, nhưng không bao giờ hiểu được một đứa con gái nào.

A Thái thường lấy câu danh ngôn “con gái là bị yêu chứ không phải được tìm hiểu” để chứng minh việc tìm hiểu con gái không phải là điều kiện để tham gia vào tình trường. Trên thực tế câu này cũng có lý. Còn nhớ trước đây phải sống chung với bốn đứa con gái, thật là khổ đủ đường. Phải thu xếp tất cả những gì kể cả là nhỏ nhặt nhất. Bởi con gái chỉ biết đến phong hoa tuyết nguyệt, nào để ý gì đến củi dầu mắm muối. Để bảo vệ tiết hạnh của các cô, mỗi ngày tôi phải điểm danh muộn. Nếu tôi có cử chỉ nào bất thường, người khác sẽ cho rằng tôi tự ăn trộm của mình. Còn nếu tôi đường hoàng đúng đắn, thì họ lại bảo là ngu, hoặc sẽ đưa cho tôi tấm danh thiếp của bác sĩ khoa Tiết niệu. Những buổi tối mùa hè khi các cô tắm xong, tôi đều phải tự giao chiến với bản thân có thể nói là nhìn thấy mà không ăn được. Hai năm sống chung với các cô tôi chỉ tìm ra được một chân lý. Đó là dù các cô có trong trắng, đáng yêu, dịu dàng, ngây thơ, đại lượng, đoan trang, nhỏ nhẹ, ngoan ngõan hơn đi chăng nữa, thì tư thế xắn ống quần lên ngồi đếm lông đùi đều giống hệt nhau. Và các cô đều hệt như nhau khi gọi tôi nhét hộ giấy vệ sinh qua khe dưới cửa nhà vệ sinh.

Chương 2: Vũ điệu nhẹ bay


Em nhún nhẹ theo điệu nhảy, giữa phố đông người qua
Ánh mắt anh nhìn em khác lạ
Ngạc nhiên cũng vậy, thán phục cũng thế thôi
Chẳng thể làm rối bước nhảy của em
Bởi vì đều làm em bay lên, không phải là ánh mắt nhìn của anh
mà là trái tim trẻ trung của em”

------------


Cũng đã đến lúc cho “Vũ điệu nhẹ bay” xuất hiện. Kể từ khi cô ấy mail cho tôi và nói rằng, tôi là người rất có duyên, tôi luôn hy vọng gặp được cô ấy trên đường dây. Chỉ tiếc rằng cô ấy và tôi không có duyên gặp gỡ. Cho nên tôi chỉ có thể mail cho cô ấy nói rằng, để chứng minh cho ý kiến cô ấy là đúng, tôi sẽ cố gắng rèn mình thành người có duyên. Thế là tôi lại gửi mail cho cô ấy, cô ấy trả lời mail của tôi. Tôi lại trả lời bức mail của cô ấy gửi cho tôi và cô ấy lại gửi một bức mail trả lời. Thật là “duyên nợ không biết tự bao giờ” và duyên nợ giữa chúng tôi ngày càng sâu sắc. Thực ra, điều làm tôi thú vị nhất chính là plan mà cô ấy viết

"Em nhún nhẹ theo điệu nhảy, giữa phố đông người qua
Ánh mắt anh nhìn em khác lạ
Ngạc nhiên cũng vậy, thán phục cũng thế thôi
Chẳng thể làm rối bước nhảy của em
Bởi vì điều làm em bay lên, không phải là ánh mắt nhìn của anh
mà là trái tim trẻ trung của em”

Một người con gái như vậy làm sao có thể làm tôi liên tưởng tới Khủng long cho được chứ? Nhưng nếu cô ấy thật là Khủng long thì tôi cũng muốn thành một bữa ăn cho con Khủng long ấy. Bởi vì chết dưới miệng Khủng long, trở thành ma cũng phong lưu A Thái dường như đi guốc vào bụng tôi, luôn miệng khuyên tôi, tình cảm trên mạng chỉ là chơi bời, đừng nghĩ đó là thật, tất cả những gì hão huyền đều không mang lại kết quả gì. Hãy để cho thượng đế vẫn cứ là thượng đế, ăn mày vẫn là ăn mày. Trên mạng vẫn cứ là trên mạng và thực tế vẫn cứ là thực tế. Bởi vì người núp dưới bất cứ một ID bằng Tiếng Anh nào chưa cần nói tới tính cách tốt hay xấu, ngoại hình có đẹp hay không, mà đó là nam nữ cũng đều chưa biết, làm sao có được tình yêu?

Điều này cũng khó trách A Thái bạc tình và cực đoan. Kể từ năm 20 tuổi, khi bị bạn gái fire (đá), nó bắt đầu đùa cợt trăng hoa. Tục ngữ có câu “Một lần bị rắn cắn, mười năm vẫn sợ sợi dây thừng”. Nó, sau khi bị rắn cắn, lại học được cách lột da rắn và thích ăn thịt rắn. Và thế là những bạn gái mà nó gặp được trên mạng chỉ là sự tìm kiếm kích thích tạm thời. Có lần vừa mới gặp đã có cô nàng hỏi nó “Có muốn lên giường không”. Bởi vì người đẹp khó tìm, chỉ cần có người là tốt rồi, nên ngòai Khủng Long ra, nó thường trả lời thế này “bằng Khanh đã có ý, tiểu sinh đâu dám chối từ”. Sau đó các cô nàng sẽ hỏi “Your place or my place”. Nó liền trả lời thẳng thắn “muốn giết muốn tùng xẻo, tùy ý, trọng điểm là với ai chứ không phải là ở đâu”. A Thái cũng ác thật, đến những câu như vậy mà cũng nói được, và càng ác hơn là nó thường dắt các cô về nhà và đuổi tôi đi ra ngòai phố lang thang.
Trong đêm khuya, lao tâm khổ tứ về phương trình. Bên ngòai cửa sổ phòng nghiên cứu, con mèo hoang cất tiếng gọi bạn tình, ba hồi dài, một hồi ngắn. Cũng đã đến 3h15’, trên mạng giờ này cực ít. Mà đa số là những người cảm thấy cuộc sống vô vị và đơn côi, nếu có gặp được một hai cô bé nào đó, hy vọng thoát khỏi tâm lý nặng nề cũng là một việc thú vị. A Thái nói tuyến phòng ngự tâm lý của con gái càng về đêm càng lỏng lẻo, và thường dễ tấn công. Tấn công? Là thế này, chúng tôi thường lấy thi đấu bóng chày để nói về tiến trình đi cưa cẩm.
Quả bóng thứ nhất biểu thị đã cầm được tay, quả thứ hai biểu thị đã hôn được vào môi nàng, và quả thứ ba là hai bên đã hòa vào làm một. Ở quả bóng chày này cũng có nghĩa là đã XXX rồi. A Thái đương nhiên là người đánh tất cả các quả. Còn tôi chỉ là kẻ bị trọng tài phạt cho ra khỏi sân khi trận đấu vừa mới bắt đầu, nên cho tới bây giờ tôi vẫn chưa biết quả bóng chày thứ nhất vuông hay dẹt.

Đúng lúc ấy PC vang lên âm thanh tinh tang, tốt quá, cá đã cắn vào câu rồi. Không biết cô bé si tình nào lại chọn tôi làm đối tượng để gửi message giữa một đống dã thú giống đực đói khát. Và tự nhiên tôi thấy vui vẻ hơn. Theo thói quen, tôi chắp tay trước ngực cầu nguyện thượng đế hãy gửi đến cho tôi một giai nhân tuyệt sắc. Sau đó dùng tay trái, cái tay chưa cầm giấy vệ sinh lần nào - ấn xuống bàn phím, màn hình xuất hiện “.


_ “Du đãng, muộn thế này rồi vẫn chưa ngủ sao?”
Trời đất ạ, không thể thế được, lại là “Vũ điệu nhẹ bay”. Là cái cô bé mà không biết tóc bay hay váy bay. Tôi nuốt nước bọt và hít sâu vài cái. Không biết A Thái lúc này đang ở trên giường của đứa con gái nào, thế sự nghiêm trọng như thế này mà chỉ có một mình tôi chiến đấu. Giá mà biết sớm, tối nay tôi đã bắt nó ăn chay, không được sát sinh. Biết làm thế nào bây giờ, một thằng vụng về như tôi làm sao thu hút được đối phương.
_“Du đãng, em buồn quá chẳng thể nào ngủ được... anh cũng vậy sao”
Horse. Tất cả chỉ tại A Thái, không hiểu nó nghĩ gì mà lại bảo tôi lấy biệt danh là “Du đãng” nhỉ. Thế mà nó lại còn nói đó gọi là hồi sinh từ mảnh đất chết, chẳng ngờ bây giờ lại phản tác dụng. Những biệt danh của tôi trước đây đều đại loại như “Yêu em một vạn năm”, “Jack – mối tình sâu lắng” “Lãng mạn” “Kẻ không si tình” “Nếu em không muốn sống nữa thì anh sẽ chết cùng em”... thực thực hư hư chẳng ai biết được
Thế mà hôm nay cô ta gọi mình là du đãng, thật là....!

_“Lòng anh cũng đang nặng trĩu, chúng ta hãy chia sẻ cùng nhau nhé!...”
Thật chẳng dễ gì mới nghĩ ra được một câu như vậy. Thực ra tôi cũng chẳng buồn gì, chỉ là té nước theo mưa, hơn nữa cũng chẳng nên vừa mới nói chuyện đã xiên xỏ. Nếu như cô ta hỏi tôi tại sao lòng anh nặng trĩu thì tôi sẽ trả lời rằng “Em buồn, làm sao anh vui cho được”. Dù có vẻ hơi nịnh nhưng A Thái vẫn thường nói “Nịnh là gốc của việc tán tỉnh yêu đương”. Hơn nữa con gái quả là một loại động vật kỳ quái. Họ tin vào tai mình hơn cả những gì tận mắt nhìn thấy. Do đó, bạn có làm hàng chục việc để họ vui, cũng không bằng nói một câu có cánh để họ cảm kích.

_“Được thôi, nhưng anh vẫn chưa chào em đấy nhá!....”
Chết thật, Căng thẳng quá làm tôi quên cả phép lịch sự tối thiếu. May mà tôi vẫn được gọi là giáo trình phẩm hạnh và trạng nguyên đạo đức trong khoa. Nếu như các em khóa sau biết được sự việc này, chẳng phải là làm mất đi một người tình trong mộng của họ sao. Lúc ấy tôi chẳng còn mặt mũi nào để nhìn các chị em nữa.
_“Chào em! Chào cô gái có mái tóc dài bay”
Trong lòng tôi luôn hy vọng cô ta có mái tóc dài bay chứ không phải là váy bay
Và cũng rất tự nhiên, tôi cảm thấy cô ta phải có một mái tóc dài. Lạy trời lạy phật, đừng để cho tôi đoán sai.
_“Sao cơ? Sao anh biết em để tóc dài”
Bingo! Thế là tôi đã tóm được, tốt quá, có thể chứng minh cô ta không phải là con ngốc nhố nhăng nữa rồi.

_“Anh không chỉ biết em để tóc dài mà còn biết em không hay mặc váy”
Đã đánh bạc thì phải đánh to một chút, nếu như lần này lại trúng thì thiên hạ sắp thái bình rồi!

_“Ồ, sao anh lại biết cả việc em không thích mặc váy”
Trời ơi, sao lại hậu đãi tôi đến thế. Tôi chỉ thật thà hơn mọi người một tí, phần thưởng này tôi không xứng đâu.

_“Anh có cảm giác em có đôi chân rất đẹp, không nên để váy che lấp những đường cong...”
Bài huấn luyện của A Thái quả là hữu hiệu. Nó bảo, đàn ông con trai phải biết nói lời đường mật. Khi đàn ông nói lời đường mật, kẻ thù lớn nhất không phải là đôi tai của phụ nữ mà là cái dạ dày của đàn ông. Có nghĩa là giả sửa khi tôi nói ra được những lời tán tỉnh nghe đến mức buồn nôn mà cái dạ dày vẫn không bị co rút lại , thì có nghĩa là tôi đã thành công.
_“ ....”
Đây là đặc quyền của con gái ở trên mạng, khi họ không biết nên trả lời thế nào thì họ sẽ gửi cho bạn kí hiệu “ ” biểu thị nụ cười. Quả là một tuyệt chiêu tuyệt vời, vừa thể hiện cách nhận lời khen kín đáo, vừa tỏ ra làm ngơ không biết.

_“Đã cảm thấy bớt buồn hơn chưa. Thưa cô “Vũ điệu nhẹ bay” xinh đẹp”
Dù rất tò mò muốn biết tại sao cô ta buồn nhưng tuyệt nhiên không được hỏi thẳng cô ta. Bởi vì khi con gái buồn tình cảm thường không ổn định. Cách hỏi trực tiếp sẽ làm cô ta bực mình. Ngộ nhỡ cô ta vừa bị “đá” vừa cáo biệt đời con gái hay vừa giẫm phải phân chó. Nhất định mình sẽ bị cô ta mắng té tát vào mặt. Cho nên hãy dùng cách hỏi khác. Binh pháp Tôn tử dạy “đi đường vòng” và “dẫn địch vào sâu” là gì?


_“... Cũng đỡ rồi, thưa ngài Du đãng đáng mến ... ”
Đáng mến? Tính từ này tuy không được vừa ý cho lắm nhưng chấp nhận được. Có điều Du đãng đáng mến đi chăng nữa vẫn là kẻ du đãng. Ngày mai nhất định phải nghĩ ra một biệt danh nho nhã hơn.

_“Biết em vui lên, lòng anh cũng nhẹ nhõm trở lại. Em có thấy lạ không?”
Sau thời gian mai phục, câu này cuối cùng cũng được đưa vào cuộc chiến. Rõ ràng là tán thốc vào mặt con gái nhưng mặt vẫn phải tỉnh khô.

_“Du đãng, em buồn ngủ lắm rồi, 10 sáng mai lên mạng cùng em nhé”
Đúng là ở lâu với A Thái cũng không phải là vô ích.
_“Nước sôi lửa bỏng anh còn chẳng sợ, nói gì đến việc lên mạng với em”
Trời ah! Làm sao tôi lại có thể đột nhiên nghĩ ra được câu uyên thâm đến như thế chứ. Câu nói này có thể liệt vào mười câu nói hay nhất trên mạng. Đường Bạch Hổ ngày xưa có sống lại, chắc gì đã bằng? Tuy nói rằng mình được A Thái rèn luyện, nhưng bây giờ trò đã khá hơn thầy rồi. Càng khó tin hơn là khi nói câu này, những ngón tay trên bàn phím không hề luống cuống. Xem ra, tôi cũng có duyên với tình trường đó chứ.

_“ ... Vậy sáng mai gặp nhé. Chúc ngủ ngon... Du đãng ...”
_“Hẹn gặp vào sáng mai... Chúc ngủ ngon, you too”
Ra khỏi mạng, tôi sung sướng bắt chước quảng cáo trong tivi hét to “Chiến thắng, chiến thắng”. Xem ra lần chiến đấu này, chiến lợi phẩm có thể chỉ là một vết dầu loang
Bên ngòai cửa sổ phòng nghiên cứu, tiếng gọi bạn tình của con mèo hoang càng vang xa hơn.

Chương 3: Tình cờ


Thực ra tình cờ gặp trên mạng có thể coi là lãng mạn.
Bởi lãng mạn thường bao hàm chút gì không thực tế
mà trên mạng thì hoàn toàn không thực tế
Cho nên tình cờ gặp gỡ trên mạng có đầy đủ điều kiện cho sự lãng mạn phát sinh

----------


_“A ha, hãy cho tôi nhân vật chính không đẹp trai, nhưng chẳng có ai dám để cho nam nhân vật chính không cao”
Còn tôi, bởi vì tôi không cao nên tôi phải kháng nghị.

_“Du đãng... bác bỏ kháng nghị...”
Tôi quả không phải kẻ nhạt nhẽo vô vị tầm thường đã lên mạng là nói những chuyện như thế, mà đã nói là nói đến tận trưa.
_“Du đãng, ... đã đói chưa?”
_“Đói rồi ... thế còn em”
_“Cũng đến lúc phải ăn trưa rồi... ”
_“Vậy chúng ta nên đi”
_“Du đãng... em chỉ hỏi thế thôi... Không có nghĩa là đi cùng anh đâu”
Được, mình đã không lãng mạn, cô ta cũng chẳng kém gì.

Buổi trưa ăn cơm với A Thái, tôi kể lại chuyện đã nói với Vũ điệu nhẹ bay
_“Mày đúng là thằng ngốc... tội gì mà mày nói mày không lãng mạn. Có ấm đầu không đấy ? ...”
A Thái đã lên giọng là y như rằng nhiếc móc :
_“Tao thật mất mặt vì mày, sao mày lại có thể phang vào đại kị của binh gia cơ chứ. ... tao ... tao”
A Thái gắp miếng gà, tức đến mức tay cầm đũa run run làm miếng gà như sắp bay đi thật.
_“Ba điều đại kị khi đi tán gái : một là không lãng mạn, hai là thật thà quá, ba là không biết nói lời có cánh....trong đó đứng đầu là không lãng mạn... chưa nghe thấy bao giờ ah”. Đương nhiên là chưa nghe thấy bao giờ. Chỉ nghe thấy mọi pháp lệnh đi ngược lại với hiến pháp đều vô hiệu lực.
_“Đàn ông không hư, ... đàn bà không yêu... câu này đã nghe thấy chưa”
Câu này vẫn còn đang bàn cãi, sao lại không nghe thấy.
_“Thực ra chả đứa con gái nào tự hạ thấp mình đi yêu một thằng đàn ông hư cả, bởi vì sao. Bởi vì đàn ông hư thường rất lãng mạn, còn đàn ông tốt thường không biết thế nào là phong tình...chính vì thế, mà chúng nó thà chọn thằng đàn ông hư nhưng lãng mạn mà không chọn thằng đàn ông tốt mà không lãng mạn đó gọi là “giữa hai cái độc chọn cái độc nhẹ hơn” hiểu chưa, ... Lãng du..”
Hóa ra là như vậy, chả trách đến bây giờ mình vẫn giường đơn gối chiếc còn bọn con gái vây quanh A Thái thì có hàng đống, lấy không tận, dùng không hết.
_ “Nói một cách khác, bọn con gái có thể không để ý tới việc mày không cao...có thể không chú tâm tới việc mày không được đẹp giai lắm...có thể chấp nhận mày không dịu dàng săn sóc...có thể xí xóa việc mày không nhanh nhạy tinh tế...có thể thông cảm với việc mày không thông minh hài hước...nhưng không bao giờ tha thứ cho việc mày không lãng mạn...”
_“Trời đất ah... làm gì mà to chuyện đến mức ấy”
_“Du đãng, có rất nhiều đứa con gái thích lãng mạn giống như con trai thích con gái còn trinh. Đối với con gái, chúng chẳng thể nào tưởng tượng là cái màng mỏng ấy lại quan trọng với con trai đến thế. Giống như chúng ta không tưởng tượng hết nổi lãng mạn có vị trí quan trọng như thế nào đối với chúng nó”
Đúng là từ trước đến giờ chưa khi nào nghe thấy.
_“Du đãng, mày biết một mà không biết hai...Khi nói quá nhiều đến trinh tiết, con gái sẽ bực mình. Còn con trai... có mấy đứa dám đứng trước mặt mọi người mà thừa nhận chỉ lấy con gái còn nguyên đâu...và nếu con gái tin rằng con trai đều như vậy thì những kẻ như tao có phải là hết đất dụng võ rồi không. Do đó, chúng ta phải luôn nói rằng trinh tiết là không có gì quan trọng giống như tao đã viết trong post : dầu em còn hay mất... anh cũng chẳng quan tâm...”
Hóa ra là như vậy. Chả trách mỗi lần chúng tôi đi ăn lẩu, A Thái đều nói rau rất là ngon thế là trong khi mọi người ăn rau, nó toàn gắp thịt.

_“Đối với con gái một năm có 5 ngày quan trọng : lễ tình nhân, ngày phụ nữ quốc tế, ngày phụ nữ trong nước, Noel và sinh nhật. Mày có thể chê nó không xinh, chê nó eo bánh mỳ nhưng mày không thể không tặng hoa và quà cho nó trong những này đó ”
A Thái châm điếu thuốc, rít một hơi dài...
_“Mày có thể rất tốt trong 360 ngày nhưng lại không tạo ra được cảm giác lãng mạn cho nó trong 5 ngày còn lại... thông thường, con gái sẽ rất chú ý đến những biểu hiện ga lăng của mày trong năm ngày đó và sẵn sàng quên đi những gì không tốt của mày trong 360 ngày kia...và ngược lại, chỉ vì mày không có biểu hiện gì đặc biệt trong năm ngày đó, nó sẽ tin rằng mày không bao giờ tốt trong 360 ngày kia.”
_“Giống như lời một cầu thủ bóng chày: Không cần biết tần số tấn công của bạn có cao hay không, không cần biết số lần bạn đánh có nhiều hay không, bạn chỉ cần nói với tôi bạn đạt được bao nhiêu điểm... Du đãng... hiểu chưa?”

Nghe A Thái nói tôi dần hiểu ra cái chân lý của nó nhưng tôi đã mắc sai lầm rồi, có cách nào gỡ lại ?
_“Du đãng,.. không sao.. đến lúc đó tao sẽ uống rượu cùng với mày có lúc nòa mày nghĩ rằng... bởi vì thường xuyên thất tình mà tửu lượng của mày sẽ được nâng cao...
Cho nên mày đừng quá lo nghĩ ....được cái này thì phải mất cái kia... Tái ông thất mã mà...”
Nó nói như thế thì không biết tôi còn có thể mất bao nhiêu con ngựa nữa đây.?

Buổi tối tôi lại lên phòng nghiên cứu viết luận văn. Kể ra cũng lạ, những phương trình vi phân quen thuộc hàng ngày tối nay bỗng trở nên xa lạ. Dùng vài phương trình vi phân đơn giản để lý giải hiện tượng vật lý của thế giới tự nhiên được gọi là khoa học.
Thế mà tại sao dùng cách sắp xếp của những chòm sao để lý giải cuộc đời con người lại gọi là mê tín. Khoa học chẳng qua cũng chỉ là một cách lý giải chân lý những điều không thể lý giải bằng khoa học chưa chắc không phải là chân lý

Con mèo hoang đáng ghét lại bắt đầu kêu ba hồi dài, một hồi ngắn. Lên mạng vậy. ! Đầu óc không minh mẫn làm sao viết nổi phương trình

_“Du đãng cuối cùng cũng thấy được anh... Anh khỏe chứ ... ”
Cuối cùng ? Từ này dùng có vẻ là lạ. Càng lạ hơn là muộn thế này rồi mà cô ấy vẫn còn trên mạng. Hay là đang có tâm tư gì đây.
_“Ừ, đêm hôm gặp nhau trên mạng .. . phải nói là có duyên đấy...”
Hi vọng rằng cô ấy còn có cảm giác tôi là người lãng mạn
_“Du đãng, không liên quan gì đến chuyện có duyên đâu, ... bởi vì em đã cố ý đợi anh từ lúc 2 giờ”
_“Thật, giả? Không có việc đợi anh làm gì”
_“Em muốn chat với anh, nếu không, em sẽ ngủ không ngon nổi...”
_“Em có mắc bệnh mơ hão không đấy, chẳng nhẽ trước khi ngủ phải có chút kinh ngạc mới ngủ được ?...”
_“ ...”
Nhìn kí hiệu nụ cười lần này, xem ra cô ấy đang cười rất to
_“Du đãng... tiếp tục câu chuyện buổi trưa đi.. anh cảm thấy sự tình cờ gặp nhau trên mạng thế nào ?”
Cháu xin... ăn cơm mới không nói chuyện cũ. Buổi chiều đã bị A Thái lên lớp cho một trận, giờ làm sao còn dám nói.
_“Sự gặp gỡ tình cờ trên mạng... rất... rất ... lãng mạn”
Chẳng biết có phải do nói dối, hổ thẹn với lương tâm nên đến chữ đánh ra cũng run.
­_“Du đãng, lại gạt em rồi... Anh không phải là nười lãng mạn đâu”
Thế là xong, lại sắp phải đi uống rượu với A Thái rồi!

_“Du đãng nói đi chứ, em rất thích nghe anh nói dóc”
_“Đã biết nói dóc sao em còn muốn nghe?...”
_“Du đãng, đó gọi là “biết núi có hổ nhưng vẫn đi lên””
Cô nàng này, cái khác thì không chịu học, lại đi học cách dùng thành ngữ của mình. Lần này biết làm thế nào đây....

_“Du đãng, nghẽn mạch rồi ah... đừng có thừ người ra như thế”
_“Hừm, anh đang băn khoăn tại sao mặt trời hôm nay lại tròn đến thế.”
_“Bây giờ làm gì có mặt trời, có mặt trăng thôi, đừng đánh trống lảng nhé... em đã đợi anh hơn một tiếng rồi”.
Hết thuốc chữa! Thế này thì các quan viên cao cấp của Quốc Dân Đảng cũng bó tay.
_“Bây giờ muộn rồi... hơn nữa anh nói nghe không hay đâu...”
_“Không, anh nói câu nào tuyệt vời câu đấy”
Con bài chiến thuật cuối cùng trở nên vô tác dụng, xem ra đành khuất phục thôi.

_”Thực ra sự tình cờ gặp nhau trên mạng có thể gọi là lãng mạn. Bởi vì lãng mạn luôn có chút gì không thật, mà mạng thì không thật. Suy từ đó, sự tình cờ gặp nhau trên mạng có đủ các điều kiện của sự lãng mạn.”

_“Du đãng, thế tại sao trên mạng lại không thật...”
_”Bởi vì trên mạng có công trình phòng ngự rất an toàn. Và vì thế, thông thường sẽ phát sinh ra ba loại người. Loại thứ nhất, thể hiện tính cách phụ của mình trên mạng.
bình thường con người ta có nhiều kiểu tính cách, tính cách thể hiện trong cuộc sống hàng ngày là tính cách chính, tính cách phụ là tính cách bị che lấp đi hoặc ngay bản thân cũng không phát giác ra được. Ở trên mạng, đại diện cho bản thân không phải là máu thịt mà là những hàng chữ La tinh. Nghĩa là chẳng có gì liên quan đến lợi ích cá nhân cũng không có xã giao, ứng đối thế là trắng đen lẫn lộn, và trong một phút tự phát sẽ thể hiện ra tính cách phụ của mình.”

_“Ồ, thế còn loại thứ hai”
_” Loại người thứ hai ở trên mạng sẽ trở thành lại người mình “mong muốn” con người thật là lạ, luôn đi ngưỡng mộ một loại tính cách nào đó, nhưng tiếc rằng bản thân mình thì không có nó. Cho nên họ rất mong muốn được trở thành loại người có kiểu tính cách ấy và mạng là cơ hội của họ, mang đến phép biến hóa thần thông. Ví dụ như một người ít nói trên mạng rất có thể lại là một kẻ ba hoa, còn một người hay xấu hổ lại rất dễ trở thành người hoạt bát tinh nhanh”

_“Du đãng, thế còn loại người thứ ba”
_” Loại thứ ba ở trên mạng sẽ biến thành loại người “Không có thể”. Thượng đế là đạo diễn. Người chỉ định các vai diễn bất kể diễn viên có thích hay không. Trên mạng không có thượng đế, diễn viên cũng chính là đạo diễn do đó rất có thể trên mạng họ sẽ diễn những vai diễn mà trong cuộc sống thường ngày họ không bao giờ diễn được. Ví dụ em là con gái, rất có thể mạng biến em thành con trai. Hoặc em đã 30 tuổi nhưng trên mạng em lại thành cô bé 17 tuổi. Hoặc em đích xác là khủng long nhưng trên mạng lại là một giai nhân tuyệt sắc.

_“Du đãng, thế anh thuộc loại người nào ? cả em nữa?”
_” Anh không muốn tin em là loại người thứ ba, vì anh cũng không phải loại người thứ ba. Trên mạng loại người thứ nhất là đông nhất, em cũng không phải loại người thứ nhất vì em rất đặc biệt. Một người đặc biệt như em lại thích nói chuyện với anh, cho nên anh cũng là đặc biệt. Do đó chúng ta đều thuộc loại thứ hai.”

_“Du đãng, anh nói khéo lắm. Nếu như chúng ta là loại người thứ hai thì sao, tốt hay không tốt”
_”Đây không phải vấn đề tốt hay xấu mà là vấn đề nên hay không nên. Chúng ta nên trở thành loại người thứ nhất mà không nên trở thành loại người thứ hai. Loại người thứ nhất chân thực nhất. Bởi vì cái anh ta biểu hiện ra vẫn thuộc về tính cách của bản thân anh ta. Nhìn từ góc độ khác, anh ta cũng có thể phát hiện ra ưu điểm tiềm tàng của mình. Cũng giống như rất nhiều người lên mạng viết văn, mới phát hiện ra mình có duyên với văn chương. Cũng có nhiều người lên mạng chửi bới nhau mới kinh ngạc nhận thấy rằng mình chia mặt chẳng kém gì ủy viên lập pháp. Loại người thứ hai là ngu ngốc nhất. Bởi vì anh ta luôn đi ngưỡng mộ ưu điểm của người khác mà quên đi rằng mình cũng có ưu điểm. Giống như quả chanh lẽ ra nên tự hào về vị chua của mình, mà không nên đi ngưỡng mộ vị ngọt của đào mật, bởi vì rất có thể đào mật cũng đang ngưỡng mộ vị chua của chanh.”

_“Du đãng, ,, vậy chúng ta đều là chanh chua. Như thế có được coi là những người lưu lạc gặp nhau nơi chân trời góc bể.”
_”Chua thì vẫn chua nhưng lưu lạc thì chưa chắc. Hơn nữa hai quả chanh chua gặp nhau không phải thật lãng mạn hay sao?”

_“Du đãng, đừng làm ra vẻ người lãng mạn. Anh đúng là loại người thứ hai hi vọng mình trở thành lãng mạn”
Ghê thật, cô ấy đã đọc vị tôi ra. Xem chừng cô ấy còn chua hơn tôi

_“Du đãng... my ears will go on... cho nên mời anh go on ... ”
_”Loại người thứ ba mới đáng thương nhất. Bởi vì nếu để có được niềm vui anh ta buộc phải trở thành người mà thực tế anh ta không bao giờ trở thành được, thì cho dù anh ta có được niềm vui đó cũng không có cách nào hưởng thụ được trọn vẹn. Hơn nữa, dần dần anh ta sẽ bị suy sụp tinh thần...Bởi tất cả các mối quan hệ, niềm vui, nỗi buồn đều được anh ta kiến tạo trên mạng. Một khi xa rời mạng, anh ta chẳng biết bấu víu vào đâu.”

_“Du đãng, có thể nói với em tại sao anh thuộc loại người thứ hai không”
_”Thực ra rất đơn giản, vấn đề ở chỗ anh là con người bình thường. Anh không cao cũng không thấp, không xấu cũng chẳng đẹp trai, tính cách không tốt cũng không xấu. Dù đã quen với bình thường nhưng cũng có lúc không an tâm. Và vì thế mạng sẽ trở thành công cụ tốt nhất để anh biến mình thành người không bình thường.”

_“Du đãng hình như vừa nãy anh nói anh hơi đặc biệt phải không”
_”Bình thường thêm chút đặc biệt là bình thường đặc biệt. Do đó anh càng hy vọng mình trở thành người khác.”

_“Du đãng, vậy anh hy vọng biến thành ai”

_”Đương nhiên anh hy vọng giống như A Thái vừa lãng mạn đa tình vừa biết ăn nói. Bởi đó đều là những thứ anh thiếu.”
_“Du đãng, thế anh nói thử xem em muốn trở thành ai”
_”Em, làm sao anh biết được.”
_”Em muốn tung tăng bay lượn, muốn sống hết mình với tuổi thanh xuân. Nhưng nếu em chẳng có cách nào thực hiện được ước muốn đó thì sẽ xuất hiện hai khả năng: Thứ nhất, em già đi rất nhanh, thứ hai, em không còn bao lâu nữa.”

Tôi nghĩ rằng mình đã nói sai, vì cô ấy không Message sang nữa. Tôi tự trách mình tại sao lại đi nói những điều ấy. Đành phải đợi thôi...có lẽ cô ấy đang bị nghẽn mạch. Còn nhớ, có lần A Thái cũng vậy, lúc ấy bạn gái nó gởi đến câu :
_“A Thái, em đã hai tháng rồi...”
A Thái sợ tái mặt. Nó vẫn nghĩ rằng mình luôn cẩn thận không để xảy ra vấn đề gì. Hay là bao bảo hiểm mua một tặng một ở siêu thị có vấn đề chất lượng. May mà lát sau cô ta gửi đến câu :
_“Sorry, vừa rồi bị nghẽn mạch... em nói là hai tháng rồi không được gặp anh, nhớ anh quá.”

Cho nên tôi vẫn tiếp tục đợi. Mười phút trôi qua tôi ngỡ như hàng tiếng đồng hồ. Tôi rất áy náy nhưng không biết nói từ đâu, cho tới tận khi cô ấy gửi đến :
_“Du đãng, chúng ta gặp nhau đi...”
Chẳng cần do dự, tôi ấn liền hai phím O,K.

Chương 4: Gặp gỡ

Dù đã quyết định gặp gỡ
Nhưng chúng tôi đều không nói cụ thể.
Càng trùng hợp hơn là
Chúng tôi đều lên mạng lúc 3giờ 15 phút
Và nói chuyện đến lúc trời sáng

-----


Xuống mạng, tắt máy, trời đã tang tảng sáng
Lần trước chat với cô ấy, quên cả cơm trưa, có thể nói là quên ăn
Lần này chat với cô ấy, hi sinh cả giấc ngủ, có thể nói là quên ngủ
Quên ăn, quên ngủ, quan hệ giữa chúng tôi liệu có thể coi là khá sâu nặng.?
Dù đã quyết định gặp gỡ nhưng chúng tôi đều hệt như nhau, không nói cụ thể.
và càng trùng hợp hơn khi chúng tôi đều lên mạng lúc 3 giờ đêm khuya khoắt rồi nói chuyện đến khi trời sáng.
Chat những gì tôi cũng không nói ra được, có điều lúc đó tự nhiên có cái để chat
Đương nhiên không phải những chuyện phong hoa tuyết nguyệt
hay việc Tăng văn hội đi hút mỡ là việc có thật hay không
cũng chẳng phải là nghi ngờ Lâm Chí Dĩnh gây bè kết cánh.

Còn về tên họ, A Thái nhiều lần nhấn mạnh tôi không bao giờ được hỏi
- “Bởi vì hỏi tên nàng, bắt buộc phải nhớ... về sau mày có đông bạn gái rất dễ nhầm lung tung....
_ ”Vậy làm sao mày có thể phân biệt được em này hay em kia...”
_“Điều quan trọng đầu tiên là phải dùng biệt danh giống nhau để gọi các em khác nhau”
Vì nguyên nhân mày thích một đứa con gái... không phải ở cái tên....hơn nữa, đứa con gái nào càng đẹp càng dễ bị người khác hỏi tên... hỏi nhiều quá nàng sẽ phát chán....do đó, có khi mày không hỏi, nàng lại tự bảo cho mày biết...
_ “Thế nếu nàng chủ động bảo tao thì sau đó nên ra sao?..”
_ “Good question...”
A Thái đập đập vào vai tôi tỏ vẻ rất đàn anh :
_ “Đầu tiên mày phải khen tên nàng”
Có bốn tính từ thường được dùng, đó là : lãng mạn, đặc biệt, hay và quen. Nếu tên nàng chỉ có khả năng xuất hiện trong tiểu thuyết, thì mày phải nói : “tên em nghe lãng mạn quá!”. Nếu tên nàng rất bình thường, mày nên nói “Tên em nghe rất hay”. Còn nếu tên nàng rất phổ thông, chỗ nào cũng có thể nghe thấy, mày hãy nói rằng “em có cái tên nghe quen quen.” Sau đó mày chẳng cần phải cố gắng cho vào bộ nhớ làm gì... vì khi mày đã thích đứa con gái nào thì tự nhiên mày sẽ nhớ....”
_ “Hơi trìu tượng. Không hiểu lắm...”
_ “Du đãng, vì khi con gái gọi điện cho mày... đều thích mày đoán tên của nó, vừa là để đùa, vừa là để thử xem có phải mày còn đứa con gái khác không
chẳng may mày đóan nhầm... hoặc quên mất không biết nó là ai.. lúc ấy mày sẽ làm gì... Cho nên mày cứ gọi tất chúng nó là bei bei (Baby) hoặc mei mei (muội muội)
đó gọi là “dĩ bất biến ứng vạn biến””.

A Thái lấy ra một cuốn sổ gọi là “sổ tay kẻ hoạn nạn”. Bên trong có ghi chép những đứa con gái mà nó đã từng chinh phục
_ “Du đãng, mày nhìn đây... những đứa con gái ở đây đều không có tên họ mà được ký hiệu bằng chiều cao, cân nặng và ba vòng đo và phân thành 5 loại theo cá tính : loại “B” chanh chua, loại C lạnh lùng, loại H nhiệt tình, loại N ngây thơ và loại T dịu dàng... phần ghi chú ghi ngày sinh nhật và thời gian, địa điểm của nụ hôn đầu tiên có ghi cả những cái tát mà tao phải chịu và cả thời tiết lúc đó... hay quần áo và màu môi...”
_ “Trời ạ, thế này thì càng dễ lẫn.”
_ “Du đãng, cho nên tao mới nói mày nông cạn quá. Cả thế giới này chẳng có đứa con gái nào tin mày nhớ tới từng chi tiết của nụ hôn đầu tiên mà lại không nhớ được tên của nó. Cho dù lúc đó mày gọi nhầm tên thì nó cũng nghĩ mày đang đùa rồi đập nhẹ vào vai mày một cái “Anh xấu bụng lắm””
_ “Du đãng mày phải hiểu đại trượng phụ phải biết co, biết duỗi.” Lúc đấy mày phải nói “Đúng, trong thực tế cũng thế” rồi nói thêm một câu nữa : “Anh nói thật đấy!” Con gái cũng thật là lạ. Rõ ràng thấy mày thừa nhận là mày rất xấu nhưng lại có cảm giác mày rất thật thà, thú vị. Sau khi qua cửa ải này, thì mày chẳng bao giờ bị lương tâm cắn rứt nữa...
_ “Thật thế ah? Tại sao vậy”
_ “Vì mày đã nói thật và cũng có nghĩa là tự nói rằng mày rất nguy hiểm. Nếu như nàng vẫn muốn làm con thiêu thân lao vào lửa thì cũng là tại nàng. Cũng như việc Khương Thái công không muốn câu nữa nhưng cá vẫn cắn câu..”
A Thái nói xong, nhún nhún vai tỏ ý chẳng còn cách nào khác.

_ Du đãng ... mày đừng nghĩ rằng tao tùy tiện cả nể mà nên biết rằng trộm cắp cũng có đạo của trộm cắp”. Thực ra tao rất có nguyên tắc... Nguyên tắc của tao là khi chưa đến bước cuối quyết không dễ dàng đi lừa con gái....Mày thì nguyên tắc vào đâu. Mày có nguyên tắc thì con gái ở Tuyết Hoa cung đều là thiếu nữ trong trắng. “Du đãng... tao lại lấy ví dụ để chứng minh cho nguyên tắc của tao. Con gái chúng nó thường thích hỏi han đủ điều, trong đó câu hỏi khó nhất là : “có phải anh vẫn còn bạn gái khác ” và “Trước đây anh đã có bao nhiêu cô bạn gái” ”
Hai câu này đối với A Thái đúng là đòn chí mạng. Tôi không tin nó có thể an toàn về tổ mà không nói dối

_“Câu hỏi thứ nhất, đáp án rất đơn giản, đương nhiên tao sẽ nói thật là tao vẫn còn bạn gái khác và đều tên là bei bei. Vì tao đều gọi bạn gái của tao là bei bei nên khi tao trả lời như thế nó sẽ nghĩ rằng tao đang nói nó. Thế là nó sẽ nói với tao: “Ồ, xin lỗi anh, em đã hiểu nhầm anh” ”
_ "Làm sao có thể đơn giản như thế được, tao không tin đâu".
_ “Đương nhiên với một số đứa quái vật hơn, chúng nó cũng sẽ không tin, lúc đó tao sẽ thề, thề càng độc càng tốt....bởi vì tao nói thật nên tao không sợ báo ứng.”

_ “Còn câu hỏi thứ hai thì quá khó thật. Tao sẽ nói với nó “em nói trước đi”. Nếu nó không nói thì thật đáng mừng. Nếu nó nói thì tao cũng sẽ nói: “Em đã nói cho anh nghe thì việc gì phải nghe anh nói nữa...”. Lúc nào số đỏ thì như thế coi như xong, nhưng chẳng may nó hỏi “Why” thì tao sẽ trả lời : “Nghe xong chuyện tình cũ của em, có biết trong lòng người đang yêu em đau khổ đến mức nào không? Anh không muốn nỗi đau ấy lại đến với người con gái mà anh yêu”. Như thế chắc chắn là qua, còn nếu nó còn tiếp tục hỏi thì đành phải nói : “Được, anh vẫn luôn cho rằng trong cuộc đời của anh có XX người con gái cho đến khi gặp được em, anh mới phát hiện ra rằng những người con gái ấy cơ bản không từng tồn tại” ”

_ “A Thái,... mày lạm dụng tình yêu quá đấy”
_ “Không phải... phải gọi là đa tình”
_ “Lạm dụng tình yêu và đa tình thì cũng là một”
_ “Du đãng, mày nên biết đa có nghĩa là nhiều, phong phú còn lạm dụng là dùng một cách lãng phí nhiều chưa chắc đã lạm dụng, mà lạm dụng chưa chắc đã là nhiều. Cũng giống như người có tiền chưa chắc dã tiêu tiền bừa bãi, còn người tiêu tiền bừa bãi chưa chắc đã phải là người nhiều tiền. Nhưng mọi người đều nghĩ rằng người có tiền nhất định sẽ tiêu linh tinh, thực ra người có tiền chỉ là có nhiều tiền để tiêu thôi. Có tiền hay không là vấn đề năng lực, còn tiêu tiền bừa bãi hay không là vấn đề cá tính. Nhìn từ góc độ này có thể thấy rằng tao là người có tiền keo kiệt”
Đừng đùa, nếu A Thái keo kiệt thì tôi sẽ được gọi là gì?
_ “Du đãng, mày còn keo kiệt hơn cả tao... có điều nguyên nhân là bởi mày không có tiền để tiêu”
Khỉ thật! A Thái lại mượn cớ để nó đểu
_ “Du đãng... điều nguy hiểm nhất đối với con gái không phải là những người có tiền mà keo kiệt như tao mà là những kẻ biết mình không có tiền nhưng vẫn tiêu bừa bãi và làm ra bộ mình là người nhiều tiền”
Nếu như A Thái còn không nguy hiểm thì chắc tôi đã là cục trưởng cục an ninh rồi.
_ “Thôi... buổi lên lớp hôm nay đến đây là kết thúc”. Bây giờ tao phải đi gặp em C_163_47_33_23_32...Tóm lại mày đừng bao giờ hỏi tên nàng, “không nghe lời của thánh, thất tình khó mà tránh,” nghe rõ chưa, Du đãng”

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của A Thái, tôi nghĩ không thể không nghe lời nó. Do đó tôi vẫn không biết được tên thật của Vũ điệu nhẹ bay. Và cô ấy cũng thế, cũng chẳng hỏi tên tôi. Lẽ nào lại có một bà A Thái nữa ?...

Đã ba giờ mười lăm phút, đã đến lúc phải đi làm rồi
_ “Du đãng... hôm nay mọi việc tốt đẹp chứ..”
Thực ra cuộc sống của tôi rất máy móc và đơn điệu, phương châm của tôi là “chẳng cần lớn lao, bình thường là được”. Do đó chỉ cần chẳng xảy ra rủi ro gì đó là hạnh phúc.

_ “Du đãng .. vậy hôm nay có rủi ro không”
_ “Hôm nay còn được. Mấy hôm trước, trời lạnh và gió...”
_ “Thế anh đã khá hơn chưa ? có sức để đánh nhau không đấy..”
_ “Cũng khá hơn rồi, trừ những lúc đau đầu, sốt, ho và rát họng...”
_ “Du đãng, anh đã khỏi thật chưa..”
_ “Chỉ cần có thể nhìn thấy em thì chẳng cần phải uống thuốc gì nữa.”
_ “ ”
Lại là kí hiệu biểu thị cười. Tôi đã ngầm ra hiệu nên nói cụ thể chuyện gặp gỡ, nàng lại cố tình làm ngơ.
_ “Vậy hôm nay em thế nào, thưa cô Vũ điệu nhẹ bay”
Cũng đến lượt tôi hỏi, chat trên mạng không thể lúc nào cũng ở vị trí bị cáo và tự nhiên tôi cảm thấy tôi hôm nay cô ấy có cái gì đó là lạ.

_ “Du đãng, được chat với anh là thời gian vui nhất trong ngày của em đấy”
Sao cô ấy lại có thể gửi đến một câu như thế, hơi thở của tôi bắt đầu gấp gáp. Căng thẳng chăng. Không, tôi vẫn nói chuyện tự nhiên mà. Vậy chắc là cảm kích.
_ “Du đãng, cho nên em rất sợ sau khi gặp nhau chúng ta không còn lên mạng nói chuyện với nhau lúc khuya khoắt thế này ...”

_ “Cô nương nói vậy nghĩa là sao ?...”
_ “Du đãng ... Anh ngốc thế... nghĩa là em không đáng yêu đâu, sợ rằng sẽ làm anh thất vọng.”
_ “Vậy có là gì đâu... bởi anh nào có đẹp giai”
_ “Không phải vậy, ... thế anh không nghe thấy “trai tài gái sắc” à. Anh có tài thì em phải có sắc”
_ “Anh thì có tài cán gì... thôi không lằng nhằng nữa... gặp nhau sẽ nói”
_ “Du đãng... anh nói chuyện hơi thô đó.. dù sao em cũng là con gái”
_ “Đấy mới chỉ là bỗ bã... Anh vẫn chưa học môn thô thiển học”
_ “Đúng là thô hết chỗ nói.. Du đãng... nói đi, tại sao lại muốn gặp em”
_ “Đơn giản thôi, vì em không đáng yêu nên không đẹp còn anh ăn nói thô lỗ nên không có sự thanh cao. Nồi tròn úp vung tròn, nồi méo úp vung méo..chúng ta gặp nhau là điều tất nhiên”

_ “Được rồi, Vậy anh chọn thời gian đi”
_ “Vậy thì tối nay nhé.. địa điểm cho em quyết định...”
_ “Quán cà phê trường Đại học... ở đấy rất sáng sủa anh không sợ bị dọa đâu”
_ “Ok, nhưng em phải ăn cơm trước, anh không muốn mất cả người lẫn của”
_ “Du đãng, đúng là keo kiệt”

_ “Làm sao anh nhận ra được em... em đừng bao giờ cầm một bó hoa để làm tín vật đấy nhé”
Cầm hoa đợi một người chưa bao giờ gặp là một việc ngu ngốc và rất dễ bị thả chim bồ câu. Nghe nói Trương Học Hữu cũng đã từng bị như vậy, chẳng thế sao anh ta lại hát “Chờ đợi đến tận khi hoa tàn”

_ “Em sẽ đi giày màu cà phê, tất màu cà phê, quần loe màu cà phê, áo sợi màu càphê và khoác chiếc túi màu cà phê...”
Hung thế ! Tôi cũng không chịu kém
_ “Anh sẽ đi giày thể thao màu xanh da trời, tất màu xanh da trời, quần bò xanh da trời, áo sơ mi xanh da trời và cặp sách màu xanh da trời”
Ngòai cặp sách màu xanh da trời phải đi mượn còn các trang bị khác không vấn đề gì.
_ “Du đãng, anh vẫn thua em, em sẽ nhuộm tóc màu cà phê”
_ “Em chọn nhuộm thì anh cũng chọn mặc quần lót màu xanh...”
_ “Du đãng, thua rồi còn không chịu nhận”
Tôi làm sao có thể thua được. Tôi có cả một bộ sưu tập quần lót đủ bảy màu xanh đỏ tím vàng... để đáp ứng nhu cầu của bảy ngày trong tuần. Vì tôi vốn là điển hình của kiểu người thuộc sao Bò cạp, bề ngòai rất giản dị nhưng bên trong lại đồng bóng nếu tôi quên hôm nay là thứ mấy thì chỉ cần nhìn quần lót là biết ngay.
_ “Du đãng, em phải đi ngủ một chút nếu không mất ngủ thì sẽ làm em nhìn rất khủng bố...”
_ “Em yên tâm đi, nếu như em có vẻ khủng bố, thì cũng phải do nguyên nhân mất ngủ”
_ “Du đãng thông minh... vậy em đi ngủ trước đây.. anh cũng nên đi ngủ đi... ”
_ “Được, vậychúng ta cùng đi ngủ nhé..”
_ “Du đãng, đừng coi thường em thế ... ”
_ “Không phải, không phải. Chữ “cùng” ở đây là chỉ cùng về mặt thời gian chứ không phải là cùng chỗ.”
_ “Được, coi như anh nói đúng. Chúc ngủ ngon, lãng tử. ”

Xuống mạng, vốn định làm một giấc nhưng trằn trọc mãi, ngủ chẳng ra ngủ, mơ mơ màng màng. Tôi giống như trở về “Công viên kỷ Jura” bị khủng long săn đuổi
_ “Du đãng... đi ăn cơm trưa thôi...”
May mà A Thái gọi tôi dậy, cứu tôi một bàn thua trông thấy
_ “A Thái, tối nay tao sẽ gặp Vũ điệu nhẹ bay, căng thẳng quá, ăn không nổi”
_ “Du đãng, thế thì mày càng phải ăn... để có sức thoát thân”
_ A Thái, đừng đùa nữa... có ý gì hay bảo tao với”
_ “Du đãng, thuyền sắp cập bờ thì tự nhiên sẽ vuông góc với bờ”
_ “Cho nên”.
_ “Cho nên gọi là “thuyền cặp bờ sẽ vuông góc với bờ” đừng lo”.
Dù có cơ sở khoa học nhưng tôi vẫn không yên. Nhìn đồng hồ, thời gian còn lại chẳng là bao
_ “A Thái, tao đi đây”
_ “Du đãng, nhớ mang theo máy call, tao sẽ call cho mày”
_ “Tao không muốn mang đi đâu... dù sao, tao cũng chỉ muốn nói chuyện với cô ấy thôi”
_ “Kinh Kha... xin chàng cứ yên tâm”
Gió hiu hiu, nước sông Dịch Thủy lạnh ghê. Tráng sĩ ra đi không trở lại...
_ “A Thái không còn câu nào khác à”
_ “Không vấn đề gì... ta sẽ mua rượu đợi mày về uống”
_ “Con khỉ Làm sao tao có thể thất tình được”
_ “Du đãng, mày nhầm rồi đấy
_ “Tao mua rượu là để chúc mừng thành công của mày đấy...”
A Thái lúc nào chẳng bới móc... nhưng bây giờ bụng dạ nào mà nói lại nó.