
Rất là muốn viết nhưng mà nhiều thứ trong đầu quá thật không biết nên viết cái nào trước cái nào sau. Bí đường thật....cứ định phát triển một ý nào đó thì tự nhiên nó lại tan biến đi đâu mất. Thiệt tình cái gì của mình sao cũng dang dở, tạm bợ thế không biết. Rất nhiều điều muốn nói, rất nhiều cái cần làm, những mong ước...những miền đất...kể cả những khó khăn hay nợ nần. Trong những lúc bối rối tôi thích lục lọi lại ký ức...đọc những bức thư....sắp xếp tài liệu...mân mê những đồ vật không biết đã ở đó bao lâu rồi. Cảm giác luôn luôn như vậy...rất ấm áp. Kỷ niệm có nhiều màu lắm....có hạnh phúc...cũng có đau khổ....có nụ cười....cũng có nước mắt....nhưng tất cả đều đã qua rồi. Tuy biết không nên quá chìm đắm vào quá khứ nhưng nếu không có nó sẽ không đủ dũng khí bước tiếp. Đôi mắt không chỉ nhìn thấy cái trước mắt....như là bước vào một không gian ba chiều....tái hiện lại những hồi ức...hồi ức ấy có đẹp không không quan trọng....quan trọng là nó không bao giờ biến mất, nó lưu giữ ánh mắt một ai đó...chụp vào trí nhớ một khung cảnh....ghi vào trái tim những cảm xúc. Có một đoạn thơ không biết tác giả là ai...cũng có thể là tôi...thời gian là ngày 9/6/2006
Định post thêm một Khúc giao mùa của cậu bạn thân....viết từ hồi Gốc me xanh....không ngờ là mình vẫn còn giữ được.....nhưng thôi tên đó khó tính lắm...không xin phép mà tự tiện có thể bị hắn "thù" ...tốt hơn hết chỉ nên giữ cho riêng mình.Có những điều không bao giờ bị lãng quên...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét