Tôi nhớ mùa đông hình như cũng sắp qua đi.....tôi chờ đợi cái thời "Xuân tiêu nhất khắc trị thiên kim" mà sao lâu quá.....
Đợi cái mùa tuyệt vời chan chứa hy vọng ấy trong nỗi nhớ da diết về một mùa đông tôi và anh hay niềm hoài vọng hối tiếc không đáng có theo lý lẽ thông thường. Tôi không làm gì sai nhưng tôi vẫn không có anh. Có thể nói một cách đường hoàng, công bằng và thẳng thắn như vậy. Những dự định nghiêm túc của tôi bây giờ mang theo cả sự tính toán. Tôi tính toán với cả tình cảm của mình. Thật lạ lùng...thật ngu ngốc. Tình yêu và chiến tranh...tôi biết ở đó không có sự công bằng nào cả...tôi vẫn biết mà vẫn tự lừa dối. Tính toán gì đi nữa...ý định và đam mê, lựa chọn hay để gió cuốn đi. Bức bối....mệt mỏi...
Tôi chờ...đợi...
thank bạn đã cm cho mình nghen
Trả lờiXóamỗi ng` mỗi cảm xúc nên entry của mỗi người cũng mỗi khác
Trả lờiXóamình đọc blog của bạn rồi mà nhìu quá đọc ko hết
Trả lờiXóa