
Chương 5: Triết học cà phê
Giầy và tất của em màu rất đậm giống như cà phê Tanshao sấy già
cháy đắng mà không chua
Quần loe của em màu nhạt giống như cà phê Moka độc đáo..vị chua đậm đà
Áo len của em màu nhạt hơn, giống như cà phê Lam sơn dịu dàng tinh tế... hương nồng ngây ngất...
Chiếc túi khoác của em bên trong màu đậm bên ngòai màu nhạt và điểm xuyết bằng vài đồ trang sức giống như cà phê Cappucino...
có sữa bò tươi và rắc lên bột quế làm mê mẩn lòng người, ngọt ngào rạo rực...
Bảy rưỡi tối, đây là khoảng thời gian đẹp nhất để đi gặp người chưa từng gặp mặt. Vì thông thường, vào giờ này mọi người đều ăn xong cơm tối, nên chẳng mất công đi suy nghĩ đến vấn đề ăn tối ở đâu. Hơn nữa, nếu quyết định ăn sẽ mất toi ít nhất nửa tiếng. Và quan trọng là khoản tiền mất vào đó cũng đủ xót ruột xót gan.
Đã hẹn nhau ở quán cà phê thì cứ vào trong đó đợi
Hai cốc Cocacola, một suất xúc xích có thể cắt giảm
Cocacola cũng chẳng cần phải gọi cốc to
Như thế chẳng phải lo lắng gì đến vấn đề giữ gìn ý tứ khi ăn uống
Còn nhớ một lần A Thái đi ăn cơm Tây với bạn gái. Kết quả là cô bạn gái quá căng thẳng khi dùng dao cắt cả miếng bít tết bay thẳng vào mặt A Thái. Cho nên lần gặp đầu tiên, tốt nhất không ăn. Nếu như bắt buộc phải ăn thì đừng bao giờ ăn cơm Tây. Bởi ngộ nhỡ hai bên không hợp nhau thì tính mạng thật là nguy hiểm
_ “Du đãng... đến sớm quá ha...”
Khi còn đang mải mê suy nghĩ thì có một cô gái đập nhẹ tay lên vai tôi. Mặc dù đã có sự chuẩn bị tâm lý trước nhưng tôi vẫn sững người trước cô gái đó. Nếu như cô ấy không gọi tên tôi: Du đãng thì tôi sợ rằng cô ấy đến hỏi đường thôi.
Trước đây, tôi luôn nghĩ rằng con gái đẹp chỉ có trong tivi và trong điện ảnh, hoặc lúc qua đường trước mặt tôi. Còn cô ấy quả là rất đẹp. Vẻ đẹp của con gái mỗi người có cách đánh giá khác nhau. Nói cách khác, có thể bạn cho là đẹp nhưng tôi thì lại chưa chắc. Nhưng tôi dám khẳng định không có ai có thể có ý thích trái ngược với tôi về vẻ đẹp của cô gái này.
Tôi không biết viết văn nên miêu tả vẻ đẹp tuyệt vời của cô gái, tôi chỉ có thể dùng những từ đại loại như quốc sắc thiên hương, nghiêng nước nghiêng thành....
Chỉ trách tôi học công trình nên luôn mong muốn vẻ đẹp có thể tính bằng công thức hoặc đo bằng dụng cụ. Nhưng cái đẹp thì vẫn là cái đẹp. Cái đẹp là cảm tính chứ không phải lý tính.
Ở trường Thành Đại, từ xưa đã lưu truyền câu nói :
“Con gái hồng nhan thì bạc mệnh, nữ sinh Thành Đại sống trăm năm”
Nếu như tuổi thọ con gái tỉ lệ nghịch với vẻ đẹp bề ngòai thì cuộc đời của Vũ điệu nhẹ bay nhất định sẽ rất ngắn ngủi. Mình và cô ấy gặp nhau trong vòng đời của tạo hóa là việc có nên không?
“Vật cực tất phản”
Vì tôi quá kinh ngạc về vẻ đẹp của cô ấy nên thành ra rất bình tĩnh
“Đã ăn cơm chưa, Chúng ta vào trong nói chuyện đi...”
“Du đãng, anh quả nhiên thông minh... một cách tiết kiệm tiền tốt đấy?”
Bị cô ấy nhìn trúng tim đen, tôi chỉ còn cách cười gượng
Thế là Cocacola phải mua cốc to, còn xúc xích thì cũng phải gọi hai suất
“Du đãng, lần này anh mời em, lần sau em để anh mời”
Đừng đùa, đừng nghĩ rằng Lãng tử này là miếng bở nhé.
Có điều, tôi rất vui vì cô ấy nói “lần sau”, có nghĩa là vẫn còn lần nữa
“Du đãng, anh có theo đạo không đấy. Em theo đạo Cơ đốc, đừng để ý em cầu nguyện nhé”
“Anh chỉ cầm hương vái lạy thôi... Không coi là tín ngưỡng,. Anh có thể cầu nguyện với em”
“Du đãng, anh đừng học câu “Mong cho thế giới hòa bình ” trong quảng cáo đấy nhé.”
“Đương nhiên là không. Anh cầu nguyện cho tờ 100 đồng trong ví anh được bình yên vô sự”
“Ha ha.. Du đãng.. anh đúng là keo kiệt”
Lần đầu tiên nghe thấy tiếng cười của cô ấy, giòn tan như miếng xúc xích của quán cà phê.
“Du đãng,... gặp em rồi, có thất vọng không”
Nhìn thấy con gái đẹp còn thất vọng thì nhìn thấy con gái bình thường chắc phải nhảy lầu tự tử mất.
“Sao em lại nghĩ rằng anh thất vọng?...”
“Bởi vì em dã nói với anh rằng em không đánh yêu nên khi thấy em chắc chắn rằng anh rất thất vọng...”
Hóa ra là cô ấy vòng vo tam quốc còn thực ra lại đang muốn nói rằng mình rất đáng yêu
“Thế tại sao em lại nói dối anh?”
“Du đãng, em chỉ nói rằng em không đáng yêu, chứ em có nói là em không đẹp đâu”
Giọng điệu của cô ấy chẳng khác gì tôi
Tiếc rằng cô ấy quá đẹp, nếu không cũng thừa vốn để làm một Du đãng nữa
“Du đãng, anh cũng rất thư sinh... đâu có như lời anh đã nói...”
Thư sinh ? Tính từ này không được rõ nghĩa cho lắm.
bởi với rất nhiều đứa con gái, thư sinh và khờ dại chẳng khác nhau là mấy.
Tôi bắt đầu ngắm kĩ cô gái xinh đẹp đang ngồi trước mặt
Đẹp thực ra cũng là một tính từ không cụ thể, vì đẹp có rất nhiều loại
Có thể là vẻ đẹp lạnh lùng của Tiểu Long Nữ, có thể là vẻ tươi mát của Vương Ngữ Yến, có thể giống vẻ ngây thơ của Hương Hương công chúa, có thể giống vẻ phóng túng của Triệu Minh, có thể như vẻ lanh lợi của Hoàng Dung, cũng có thể là vẻ nặng tình của Nhậm Doanh Doanh.
Nhưng tất cả những vẻ trên cô ấy đều không giống.
May mà cô ấy không giống, cho nên cô ấy không phải là nhân vật trong tiểu thuyết. Cô ấy thuộc về cuộc sống hiện thực hàng ngày.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã bị khuôn mặt mịn màng của cô ấy hút mất hai hồn, bị tiếng nói của cô ấy lấy đi sáu vía. Còn lại một hồn một vía tôi không kịp thấy rõ cô ấy cao gầy thấp béo ra sao, đến lúc này tôi mới có thể nhìn kỹ.
Cô ấy rất gầy, đương nhiên không phải gầy đến mức gió thổi bay.
Cô ấy có làn da thật trắng, bởi vì tôi chưa nhìn thấy tuyết nên không dám dùng tính từ trắng như tuyết để mô tả.
Cô ấy mặc bộ đồ màu càphê nên làn da trắng làm tôi liên tưởng tới màu trắng sữa.
Cô ấy giống như một cốc cà phê
Vì cô ấy ngồi nên tôi chẳng có cách nào đoán được chiều cao.
Khi gọi đồ uống, tôi nhìn vào mắt cô ấy, góc nhìn xuống khoảng 20độ
Khoảng cách của 6 cặp mắt (tôi bốn mắt) khoảng 20cm.
Do đó độ chênh lệch chiều cao giữa tôi và cô ấy là 20xtg20độ =7,3
Tôi cao 1m71, vậy cô ấy cao khoảng 1m64
Còn tóc cô ấy xuống quá bờ vai 10cm dù chưa đến eo nhưng có thể coi là rất dài
Vân vân... Không phải là cô ấy nói là đã nhuộm tóc màu cà phê sao mà tóc cô ấy vẫn đen óng như vậy.
“Tóc em đen quá... đâu có nhuộm thành màu cà phê”
“Du đãng, có nhuộm đấy chứ, em chọn nhuộm vài sợi
vì em cảm thấy hay hay ... anh nhìn, có đẹp không”
Cô ấy vuốt nhẹ mái tóc về phía trước ngực rồi chỉ cho tôi xem.
Đúng là đẹp thật.
Hơn nữa, trúc xinh trúc mọc đầu đình, em xinh em đứng một mình cũng xinh, đến cả dáng vuốt tóc cũng làm tôi mê mẩn.
“Đương nhiên là đẹp rồi, Kể cả em có cắt trọc... em vẫn đẹp mê hồn”
“Ha ha... du đãng, đừng quá khen em, em lại kiêu đấy có điều anh cũng biết nhìn người đấy!...”
Tôi lại nghe thấy tiếng cười của cô ấy giòn tan
“Sao em lại chuộng màu cà phê thế”
“Vì em thích uống cà phê mà. Em thích nhất là cà phê Man-ba”
“Anh cũng thường uống cà phê, nhưng không biết cà phê Man - ba”
“Man ba là cà phê Mantering pha lẫn với cà phê Baxi”
“Ồ, hóa ra là vậy. Vậy cà phê Lam Sơn hòa cùng cà phê Baxi sẽ được gọi là cà phê Lam-ba”
“Ha ha... Du đãng... trước mặt con gái mà anh cũng dám nói như vậy. Anh cũng là người có dũng khí đó”.
“Em mặc độc một màu cà phê không cảm thấy kỳ quái ah”.
Đây là sự băn khoăn lớn nhất của tôi, nếu như không có lời giải chắc tôi sẽ không ngủ được.
Không thể cứ nói thích uống cà phê thì mặc đồ màu cà phê
Nếu cứ tư duy như vậy thì có thể suy ra, người thích uống nước dưa hấu sẽ mặc tòan màu đỏ, thích uống nước chè xanh sẽ mặc toàn đồ màu xanh.
Vậy thích uống nước lọc sẽ chẳng cần mặc màu gì nữa?
“Du đãng, anh đã nghe thấy “cà phê triết học” bao giờ chưa..”
“Đó là một cửa hàng cà phê, anh có nghe nói”.
“Triết học này không phải là triết học đấy. Em mặc bộ đồ là bộ đồ cà phê triết học đó... không biết các hạ có muốn nghe”
“Có lời... xin được chỉ giáo... tại hạ cung kính lắng nghe”
“Cũng toàn là cà phê...
nhưng do kỹ thuật sấy mà có mùi thơm và vị ngọt, nồng, đắng, chua khác nhau.
Giầy và tất của em màu rất đậm giống như cà phê Tanshao sấy già ... cháy đắng mà không chua...
Quần loe của em màu nhạt giống như cà phê Moka độc đáo..vị chua đậm đà.
Áo len của em màu nhạt hơn, giống như cà phê Lam sơn dịu dàng tinh tế... hương nồng ngây ngất...
Chiếc túi khoác của em bên trong màu đậm bên ngoài màu nhạt và điểm xuyết bằng vài đồ trang sức giống như cà phê Cappucino... có sữa bò tươi và rắc lên bột quế làm mê mẩn lòng người, ngọt ngào rạo rực...”
Tôi thần người ra không biết nói gì
Tôi bất giác đưa mắt nhìn lại cô gái trước mặt mình. Trước đây, mói tối qua thôi cô ấy cũng chỉ là một cô gái trên mạng, chỉ có ID không phải bằng xương bằng thịt.
Còn giờ cô ấy đang ngồi trước mặt tôi, nói chuyện với tôi, cười với tôi và cũng đến lúc tôi mới biết rằng mình đang trong mơ.
Nói chính xác hơn là từ lúc nhìn thấy cô ấy, tôi đã ở trong mơ rồi, chỉ là bây giờ tôi mới phát hiện ra mình đang mơ.
“Ha ha, du đãng... lại nghẽn mạch rồi sao. Em idle khá lâu rồi đó”
không phải ở trên mạng thì làm sao có thể nghẽn mạch được. Tiếng cười của cô ấy kéo tôi về thực tế .
“Anh đang nghĩ tìm một tính từ gì thích hợp để khen sự thông minh của em”
“Khen ngợi làm gì! Đến lượt anh nói về nguyên nhân mặc bộ đồ màu lam đó...Nếu không anh sẽ phải nhận thua...”
Nhận thua? Làm gì có chuyện đó, trong từ điển của Chai mỗ này khong có từ đó.
Quả là tôi thích màu lam nhưng biết biện luận thế nào đây ? Bộ cà phê triết học cô ấy nói thật tuyệt. Xem ra chỉ số thông minh của cô ấy chẳng thua gì ngoại hình. Cô ấy lấy triết học làm chủ để, vậy mình sẽ lấy lực học để tiếp chiêu.
“Bởi vì anh học lưu thủy học mà thủy lưu thường là màu xanh lam, do đó anh thích màu xanh lam”.
“Rồi sao nữa. Mr Du đãng đừng quá hiếu thắng.
Tránh voi chẳng xấu mặt nào, thua con gái không phải là đáng xấu hổ. Anh hùng không qua nổi ải mỹ nhân mà.”
Cô ấy nhìn tôi cười cười.
Chiêu này thật hiểm độc, nếu tôi qua được cửa ải này thì có nghĩa là tôi không phải là anh hùng.
Nhưng nếu không qua nổi tuy là anh hùng nhưng là anh hùng nhận thua.
Thôi kệ, dù sao tôi cũng là Du đãng, chẳng phải anh hùng hảo hán gì”
“Cũng đều là thủy lưu, nhưng do khí hậu và môi trường nóng , lạnh, nông, sâu, bẩn mà khác nhau
Giày và tất anh màu rất đậm giống như nước Thái Bình Dương
ngập ngừng sâu lắng...
Quần bò anh màu nhạt, lại có chút bạc trắng giống như nước biển vùng bắc cực có những tảng băng trôi nổi
Lạnh lùng xảo quyệt
áo sơ mi màu nhạt hơn giống như nước bể bơi trong nhà
trong vắt long lanh
Còn túi áo khoác của anh ngòai màu đậm, trong nhạt, chiếc dây đeo màu xanh lục giống như nước hồ, có tôm cá và hai bên hồ là hàng liễu xanh tươi...
Sống động thanh tao”
Lần này đến lượt cô ấy nghẽn mạch
Liếc thấy cô ấy cũng đang đưa mắt nhìn kĩ tôi, tôi chắc là cô ấy cũng có cảm giác trong mơ.
Nhưng tôi không tin rằng ngoại hình của tôi có thể làm cô ấy nảy sinh cảm giác đó
Bởi vậy, cũng là mơ, nhưng giấc mơ của tôi ngọt ngào hơn cô ấy
“Ha ha , Du đãng, coi như anh đã vượt qua...”
“Vượt qua thì cũng phải có phần thưởng chứ... nếu không tiền thưởng cũng được”
Đương nhiên là có phần thưởng... không phải là đang cười với anh đó sao?...”
“Quả là phần thưởng quý giá. Anh cũng cười lại trả em”
“Du đãng... mỹ nữ có thể làm nghiêng thành nghiêng nước.
anh mà cười thì chỉ có thể làm đổ cốc Cocacola trên tay em thôi”.
“Du đãng, em học ngoại văn, còn anh”
“Đệ vốn áo vải nên học Thủy lợi ...”
“Du đãng, sao anh hay bắt chước giọng người xưa thế”
“Anh nghĩ rằng, như thế người ta cho rằng anh giống như có học vấn”
“Lại giống như... anh vốn là người có học vấn mà”
Chẳng ngờ cô ấy bắt đầu bắt chước cái giọng điệu của tôi
Nhưng cũng là lời khen, sao cô ấy nói ra lại nghe dễ chịu đến thế
“Du đãng, em sinh vào 15/3, thuộc sao Song Ngư, còn anh?”
“Anh sinh vào 13/11, thuộc sao Bọ cạp, em hỏi để làm gì”
“Em chỉ muốn biết chúng ta có hợp nhau không thôi...”
“Chẳng có sao nào là không hợp nhau, chỉ có người là không hợp nhau mà thôi”
“Câu trả lời được đấy, nào chúng ta cùng chạm cốc vì câu nói vừa rồi...”
Cô ấy nâng cốc Coca, bắt chước nhân vật trong tiểu thuyết làm ra vẻ uống cạn
Thật là một cô gái nhanh nhẹn hoạt bát, được ở bên cạnh cô ấy thật là hạnh phúc
Thế là tôi cũng nâng cốc Coca lên chạm cốc và vì thế tôi đã chạm vào ngón tay cô ấy
Có thể nguyên nhân tại cốc Coca, ngón tay cô ấy lạnh như băng
Đây là lần đầu tiên tôi chạm vào cô ấy
Và trong óc tôi hiện lên hai chữ “thân mật”
Tại sao từ “mật” ở đây dùng với nghĩa là mật ong mà không phải với nghĩa “bí mật”
Trong lòng mỗi người đều khóa kín rất nhiều kho bí mật
Nếu như bạn may mắn, trong cuộc đời bạn sẽ gặp được vài chiếc chìa khóa có thể mở được những kho bí mật đó.
Nhưng cũng có rất nhiều người cho đến cuối cuộc đời, kho bí mật ấy chưa từng được mở ra. Khi tôi chạm vào ngón tay lạnh như băng ấy, tôi biết rằng đó chính là chìa khóa mở kho bí mật trong lòng tôi.
“Du đãng, anh thường giải trí như thế nào”
“Ngòai đọc sách thì xem tivi, xem phim và tiểu thuyết võ hiệp”
“Thế anh thích xem loại phim gì ?”
“Anh thích xem loại phim A”
“Du đãng, con gái cũng biết đạp người khác đấy..,”
“Cô nương, cô nương nhầm rồi, loại phim A là phim American, A là cách gọi tắt ...”
“Nếu nói như vậy lần sau chúng ta đi xem phim loại A đi...”
Có lẽ cô ấy nói hơi to nên đôi nam nữ ngồi gần đó ngạc nhiên nhìn sang.
Biết mình lỡ lời, cô ấy nhún vai, chậc chậc lưỡi.
“Du đãng, tại anh đấy”
“Đúng là mắt nhìn lệch lạc lại bảo tại bàn nghiêng”
“Thế anh không nghe nhạc? hay ca kịch vũ kịch, triển lãm mỹ thuật anh cũng không xem?”
“Nghe nhạc anh sẽ buồn ngủ, ca kịch vũ kịch anh xem không hiểu, còn triển lãm mỹ thuật trừ tranh khỏa thân anh chẳng muốn xem... hơn nữa muốn xem tranh khỏa thân thì trong PLAYBOY hay PENTHOUSE có mà hàng đống, vừa thực vừa nét, việc gì phải đi xem người vẽ”
“Du đãng, anh thật thà quá đấy... anh không sợ là em sẽ cho rằng anh là người không có chuẩn mực gì ah”
“Khổng tử nói : “Biết thì bảo là biết, không biết thì bảo là không biết, ấy mới gọi là biết.”
Không hiểu thì không hiểu... việc gì phải giả vờ hiểu.
Hơn nữa, đã là giải trí, càng thảnh thơi càng tốt....
Có gì liên quan đến chuẩn mực đâu...”
“Du đãng, anh đúng là nói một đáp mười, em nói một câu, anh đáp lại những mười câu...”
“Vậy anh phải làm sao”
“Anh phải học cách thưởng thức âm nhạc, ca kịch, vũ kịch và cả mỹ thuật nữa....”
“Để làm gì”
“Để lần sau còn dẫn em đi xem”
Được thôi, vì em, anh sẽ làm tất cả, tôi tự nhủ như vậy.
“Du đãng, lần sau chúng ta đi uống cà phê nhé....”
“Khoan đã, hôm nay em nói rất nhiều đến lần su...Vậy thì rốt cuộc lần sau chúng ta đi ăn cơm, xem phim loại A, đi nghe nhạc hay xem ca kịch ? Hay đi uống cà phê”
“Ha ha, đúng rồi, làm sao em lại học được cách chi lung tung như Lý Đăng Huy cơ chứ... thế này vậy, cho anh chọn”
“Chọn một hay chọn nhiều? ...”
“Du đãng, đừng tưởng bở, chỉ được chọn một thôi”
“Vậy đi xem phim loại A nhé ”
“Du đãng, anh nên chọn đi nghe nhạc, vì nghe nhạc xong em muốn uống cà phê
Uống cà phê xong tinh thần sẽ rất sảng khóai sẽ muốn đi xem phim....xem phim xong sẽ đói bụng...sẽ đi ăn cơm... thật đáng tiếc cho anh...”
Làm sao có thể đáng tiếc. Ngược lại tôi thấy mình may mắn. Nếu không thì chỉ nhoằng một cái...Các tướng sĩ trong ví của tôi đều tử trận hết.
“Ồ chết rồi, 12 giờ rồi... em phải về thôi...”
Cô ấy nhìn đồng hồ và kêu lên
“Em không ở trong kí túc xá đáy chứ? Vì đã hơn 11 rưỡi rồi.
“Em thuê nhà ở ngòai, vì thế mà em lo...”
“Em lo gì... lo anh biến thành du côn hay sao. ? Đêm nay lại không có trăng...”
Du đãng, cô gái trong Tiên lý kỳ duyên đến 12 giờ đêm cũng biến về hình dáng cũ đó thôi.”
“Vậy không vấn đề gì. Em hãy để lại một cái giày, cho dù em có biến thành gì anh cũng tìm được em.”
“Nếu anh nói vậy thì em đành”
Cô ấy cúi xuống, nhưng không phải cởi giày mà là buộc dây giày chặt hơn
Đẩy cửa bước ra, bên ngòai trời thật lạnh
“Em sống ở đâu, anh sẽ đưa em về”
“Cách đây gần thôi, ở đường Thắng lợi”
Chúng tôi vừa đi vừa nói, rồi cô ấy dừng lại bên chiếc xe đạp
Không thể tin được, xe đạp cũng màu cà phê
“Xe đạp màu cà phê, yên xe màu trắng sữa, giống như cà phê sữa kiểu Pháp
Đúng là cà phê mang cá tính Song Ngư, dịu dàng lãng mạn
Du đãng... đến lượt anh rồi đó”
Chẳng ngờ cô ấy lại chơi chiêu này.Chẳng trách người ta nói “Tối độc phụ nhân tâm”
Nhưng không sao, số tôi thật may mắn bởi con sói hoang cũ kỹ của tôi cũng màu xanh lam....
“Bình xăng màu xanh, yên ngồi màu đen giống như nước ở Cảng Cao Hùng...
Đúng là nước mang tính cách sao Bò Cạp, bề ngòai lặng lẽ, mà nội tâm sâu sắc”
“Du đãng, chúc mừng anh, anh có thể chính thức bắt đầu hẹn em rồi đấy”
Khi đến nhà cô ấy nói câu này làm tôi choáng váng như sét đánh giữa ban ngày
Sét đánh giữa ban ngày vốn không mang ý nghĩa tốt lành, nhưng bởi vì tôi thích trời mưa nên có sấm sét là điều tốt
“Một giờ chiều mai ... quy định của anh.. em phải ăn cơm trước”
“Ok, không vấn đề gì.. quy định của em... anh là người mời”
Cô ấy quay người đi mở cửa, sau đó còn quay lại cười với tôi
Tôi nhìn lên cho tới khi phòng tầng 4 bật sáng.
Rồi mới yên tâm nhảy lên con sói hoang rời khỏi ngõ.
Chương 6 : Khoảng cách
Trên mạng
Bạn chẳng có cách nào nhìn được nét mặt của đối
phương hay nghe được giọng nói của họ
Do đó chỉ còn cách biểu thị vui buồn giận dỗi qua
những kí hiệu giản đơn
Nhưng nếu vui buồn giận dỗi có thể dùng kí hiệu để biểu thị
Thì không còn gọi là vui buồn giận dỗi nữa
Vì vậy đối với hai người chưa bao giờ gặp mặt
Mạng chỉ có thể rút ngắn thời gian để họ quen biết nhau
Mà không thể rút ngắn được khoảng cách
Tôi uể oải trở về khoa, trèo lên phòng nghiên cứu ở tầng ba. Tận hôm nay mới biết, từ tầng một đến tầng ba có tất cả 53 bậc cầu thang
Ngồi trước PC, nhìn màn hình xám xịt, lòng tôi cũng trống rỗng như thế
Kinh nghiệm mà tôi có được chỉ là phân biệt giữa giới hạn kém và giới hạn hơn
Còn ranh giới giữa thực và mơ tôi chẳng biết nên dùng phương trình nào biểu thị…
“Kinh Kha, Kinh Kha… cuối cùng thì anh vẫn sống trở về… Thế còn đầu của Tần Vương ?”
May mà mà tôi nhìn thấy A Thái, tôi mới biết hiện tại không phải trong mơ
Bởi tôi chẳng bao giờ đen đủi đến thế, A Thái không thể xuất hiện trong giấc mơ của tôi
“Ồ, lãng tử đáng thương, chắc là đang hết hồn chứ gì, bị con khủng long ấy nó dọa cho chạy mất dép phải không?!”
“Ha ha, A Thái, đúng là hết hồn thật, nhưng không phải vì kinh sợ mà là quá ngạc nhiên”
Đang cầm hai chai bia trên tay, A Thái liền bỏ xuống bàn nghi ngờ hỏi :
“Thật thế à, Thế thì lại là bông hoa nhài cắm…”
Đúng là A Thái, mày mà nói tiếp đến ba từ phía sau tao sẽ cho mày một trận
“cắm ở không phải bãi cứt trâu mà ở một lọ hoa cao nhã…quả là trai anh hùng, gái thuyền quyên, tài tử giai nhân … xứng đôi vừa lứa quá”
Thế còn được! Dù sao cái mồm độc địa của A Thái cũng còn biết tùy cơ ứng biến !
“Du đãng nói đi… ngoại hình thế nào ? ở khoa nào ?”
“Nàng học ngoại ngữ … còn về ngoại hình thì có thể nói trong 6* cung lục viện của mày tìm không ra…”
“Làm gì có chuyện ấy… Từ ngày khóa của Tiểu bình tốt nghiệp, khoa ngoại văn đã xuống cấp, không có người kế tục… Hơn nữa, đó là địa bàn hoạt động của tao… làm sao tao lại không biết”
“A Thái, tao nghĩ chắc mày già rồi…
Con gái đẹp giống như sóng nước sông Trường Giang, hết đợt này đến đợt khác, làm sao mà đếm được”
“Nói thì như thế nhưng tao vẫn không tin sóng ở đại học này lại có thể lên cao được…”
Nói thực, tôi cũng không tin, nếu dùng thuật ngữ của tôi mà nói thì nữ sinh của trường Thành Đại chỉ là sóng xô.
Sóng xô là sóng từ biển sâu gặp vùng biển nông tạo ra
Mà nước ở Thành Đại thì lại quá nông
“Nhưng con gái đẹp đa phần đều rất khổ. Tục ngữ có câu “Thằng ngốc cưỡi con ngựa hung, vợ khôn thường ngủ với chồng đần ngu”. Từ đó có thể thấy “hồng nhan bạc phận”…”
“A Thái, nàng nói tao rất có tài… bọn tao có thể nói là trai tài gái sắc”
“Du đãng, đó chỉ là những câu đưa đẩy… đừng tin chuyện đó là thật
mày không phải tao thì làm sao có thể nói là có tài ? theo tao thì
chúng mày nên gọi là Beauty and Beast… tức là người đẹp và con thú trong cuộc sống hiện thực”
“Tao là Beast, thế còn mày?...”
“Tao ít hơn mày một chữ a… nên tao là Best”
A Thái luôn nói đểu thế này chắc cuộc hẹn tối nay đã gặp phải cướp
“A Thái, có phải mày đang tức vì cuộc hẹn vừa xong…”
“Ừ… mày nói em B_161_46_25_33 à? Tao bị nó cho một cái tát”
“Ha ha, chắc là chưa được phép mày đã muốn hôn nó… nên mới bị đánh, đúng không ? ”
“Không phải thế mà là đã được phép nhưng tao không muốn hôn…”
“Tao nói thật đấy… vì tao không thích màu son môi của nó…”
Giời ạ, đến màu son môi còn chê, mày kén cá chọn canh quá đấy !
Đúng là trên thế gian này, kẻ ăn không hết, người lần không ra
“Du đãng, tục ngữ có câu ‘một nghề cho chín còn hơn chín nghề’.. lại có câu ‘quân quý ở chất lượng chứ không phải ở số lượng’… do đó có thể mày đỏ lắm, may hơn tao nhiều ”
“Nhưng mà tao vẫn chưa rõ ràng thế nào cả… có cái gì đó rất quái, cứ muốn thử tao”
“Du đãng, mày đã nghe nói ‘tướng tại mưu không tại dũng ’ chưa. Mặc dầu mày hữu dũng vô mưu nhưng có tao trí dũng song toàn ở bên cạnh mày nên mày đừng lo, đừng lo vào khả năng của tao”
Tao lo không phải là lo năng lực của mày mà lo cái tính của mày
“Du đãng, đừng đùa, chân gỗ không mọc rễ đâu Tao mà lại là cái loại ấy à”
Nhưng mày thì lại luôn nghĩ rằng chân gỗ không mọc rễ đâu phải là chân gỗ
“Thôi tóm lại là đã xảy ra chuyện gì”
Dù sao cũng chỉ là nói chuyện thôi… còn có thể làm được gì ?
“Thế nàng có mắng mày không ?”
Sao nàng lại mắng tao, tao không mồm mép tép nhẩy, tay chân cũng không khua khuắng như mày
“Du đãng, thế thì mày còn phải đi khá lâu đấy”
Thật thế sao. Mà sao cứ phải nghe người ta mắng mày mới vui cơ chứ.
“Du đãng thế mày chưa nghe nói thương nhau lắm cắn nhau đau à”
“A Thái, có gì thì mày nói ra, đừng có tắc cú như thế…”
“Câu này có nghĩa là khi một đứa con gái yêu mày rất sâu đậm thì khi trách mắng mày nó có thể cắn mày ngập răng”
“Thế à, hôm nay nàng chỉ cười thôi. Chỉ có mỗi lúc kkhi tao nói đến phim chưởng A nàng hơi trừng mắt lên thôi”
“Thế cũng còn được… ít vẫn còn hơn không… trừng mắt vẫn còn hơn không trừng mắt”
Tôi đã không nói với A Thái rằng dù nàng trừng mắt nhìn tôi,
Nhưng trong ánh mắt ấy vẫn có nụ cười lấp lánh
“Du đãng, thế là mày vẫn chưa có cảm giác thất tình, vậy không uống bia nữa.”
Đây là quy định của tôi và A Thái, rượu là kẻ thù của những lúc thất tình
Do đó mức độ thất tình phải tỷ lệ nghịch với nồng độ của rượu, càng là rượu uống do thất tình, nồng độ càng phải nhẹ
Bởi vì khi thất tình bạn sẽ uống rất nhiều, uồng nhiều rượu mạnh giả sử có thể làm cho bạn không đau lòng thì lại đau thận, đau gan…
Chính vì thế tôi thường uống loại bia vi sinh có nồng độ nhẹ nhất nhưng những ngày đặc biệt thì không có giới hạn
Thất tình vào ngày Valentin của Trung Quốc có thể uống rượu Cao Lương, còn ngày Valentin của phương Tây thì XO
“Du đãng, vậy chúng ta uống hai cốc SUNTORY rượu Úyt – ki nhé”
“Thế còn hai chai bia này ?”
“Cứ bỏ nó vào tủ lạnh đã, có thể hai ngày sau là mày có thể lấy ra uống …”
“Quỷ thật, mày lấy căn cứ ở đâu để nói tao sẽ thất tình ?...
“Du đãng… tao đều trông việc mà xét cả đấy… tao chẳng tìm được lí do gì để nói rằng mày không thất tình…”
A Thái rót ra hai cốc SUNTORY, rượu Uýtki vàng sóng sánh như màu áo của nó
“Cốc rượu vàng như ánh mặt trời lấp lánh thật hợp với những phút vui vẻ, đúng là rượu cá tính người thuộc chòm sao Xạ thủ…”
“Du đãng, có ấm đầu không đấy…”
“Sorry.. đây chẳng qua là ảnh hưởng của Vũ điệu nhẹ bay nhìn màu của đồ uống là liên tưởng ngay đến chòm sao số mệnh”
“Du đãng, Vũ điệu nhẹ bay thuộc loại nào nhỉ…
B ? … C ?...H ?... hay T ?...”
“Đều chẳng giống, có lẽ loại S…”
“Có phải thi lấy bằng lái xe đâu, lấy đâu ra loại S ?”
“Thông minh, lanh lợi, tiếng anh gọi là Smart, nên là loại S...”
“Du đãng... phân loại không được tùy tiện, nêu như mày nói loại S thì mọi người sẽ cho rằng đó là Sexy”
“Mọi người? Chỉ có mày mới có ý nghĩ đen tối như thế!?!”
“A Thái, mai tao với mày sẽ đi xem phim... mày xem có phim nào hay?...”
“Hỏi đúng chỗ rồi đấy... gần đây ai cũng đi xem “Titanic” thậm chí bộ phim này còn là tiêu chí để phân biệt giới tính”
“Phân biệt giới tính ?... Phét lác”
“Du đãng... gần đây xuất hiện câu nói “Xem xong Titanic ai không khóc thì không phải là con gái”...”
“Làm gì có chuyện đó ? Sao tao lại không nghe thấy?”
“Du đãng.... mày không phải giới giang hồ... những việc như thế mày làm sao biết được...
Tao đã xem “Titanic” ba lần rồi, đương nhiên với ba cô khác nhau
Trong đó có em B_161_48_34_25_33 tối hôm nay, em C_163_47_33_23_32 tối hôm qua... và em T_160_43_32_24_32 tuần trước, các em đầu chỉ muốn xem “Titanic”...”
“Có hay không ?”
“Diễn viên nữ hơi mập một chút, nhất là vùng eo, ngực khá tròn căng”
“Tao hỏi cốt truyện ... hỏi đâu cái đấy”
“Ồ... xin lỗi, tại tao xem nhiều phim chưởng AV của Nhật quá mà phim AV có hay không chả có liên quan đến cốt truyện, quan trong là nữ diễn viên có thân hình nào, vẻ mặt có đẹp hay không... và tiếng rên to hay nhỏ...”
“A Thái... thử kể cốt truyện xem sao...”
“Hình như có một con tàu, đâm vào núi băng... rồi chìm xuống biển... người thì kêu cứu tìm cách thoát thân, người thì vẫn chơi nhạc... còn có người đen đủi bị khóa dưới kho, sau đó nhân vật nam chính chìm xuống biển, nhân vật nữ là Rose được cứu... và sống tới tận 90 tuổi”
“Thế tại sao con gái xem xong lại khóc?...”
“Tao cũng không biết... khi nhân vật nam Jack buông tay và chìm xuống đáy biển thì trong rạp bắt đầu thút thít...”
Jack ? Sao giống cái tên tiếng Anh của tôi đến thế ? Xem ra biệt danh “Jack si tình” trước đây của tôi quả là cao kiến
“A Thái... thế mày có thấy thương cảm không”
“Đương nhiên rồi... khi bà Rose vứt chiếc dây chuyền có viên ‘trái tim hải dương’ xuống biển, tao xót hết cả ruột gan...”
Nói nghệ thuật với A Thái thà đừng nói còn hơn!
“Có điều cần phải chú ý là ... sau khi xem xong phim, các em đều hỏi tao một câu y hệt như nhau : “If I jump, do you jump?”...”
Thật thế à ? Một câu hỏi như thế mà cũng hỏi
“Du đãng... con gái đều thích hỏi những câu có giả thiết, nhưng lại muốn một câu trả lời khẳng định...”
Thế thì trả lời thế nào, nếu trả lời thực khác gì tự đi vào ngõ cụt
“Làm gì có chuyện đấy... tao sẽ trả lời là “đáp án là khẳng định”...”
Thế mà cũng nói... nếu mà như thế thì mày là vô địch môn nhảy cầu thế giới rồi!...
“Du đãng... tao chỉ nói đáp án là khẳng định chứ không nói khẳng định sẽ có hay khẳng định sẽ không...
Tao không đến nỗi ngốc như thế đâu, nếu nói jump đương nhiên tao khẳng định ‘sẽ không nhảy’...”
“A Thái ... mày lại bốc phét rồi!”
“Du đãng... cho nên tao mới nói đường mày phải đi còn dài lắm; mày phải biết câu trả lời đơn giản ấy chứa đựng bao triết lý của nhân loại cũng như trí tuệ trong lĩnh vực tình yêu
Lấy ví dụ : nếu có một đứa con gái hỏi mày :
“Anh có mãi mãi chỉ yêu có mình em không ?”
Thì một câu mãi mãi là đủ lắm rồi... nhưng mãi mãi yêu hay mãi mãi không yêu thì chỉ có mình mày biết...”
“Thế khác gì đang nói dối...”
“Đúng là ngu lâu khó đào tạo... mày phải biết nghĩ rằng “Anh mãi mãi yêu không chỉ có mình em...””
Tôi và A Thái uống rượu xong thì cũng đã 3 giờ chiều
Bất giác tôi bắt đầu nghĩ lại từng tí buổi tối hôm nay đã gặp Vũ điệu nhẹ bay
May mà tôi không có thói quen viết nhật ký, nếu không những sự kiện xảy ra ngày hôm nay tôi không biết sẽ phải viết từ đâu
Nếu không có những lời nói vừa rồi của A Thái, tối nay có thể coi là tuyệt diệu. Sự khởi đầu thuận lợi quá khiến tôi thấp thỏm không yên
Mạnh tử đã từng nói “Khổ trước sướng sau”
Có thể giữa tôi với Vũ điệu nhẹ bay cũng giống như nhánh cầu vồng trước cơn mưa
Bên ngoài cửa sổ phòng nghiên cứu, tiếng con mèo hoang lại bắt đầu kêu. Mặc dù âm thanh nhỏ đi rất nhiều nhưng vẫn ba dài một ngắn,
Xem ra con mèo này cũng rất có nguyên tắc.
Trước đây tôi thường coi nó như cái đồng hồ báo thức, tỉnh dậy và lên mạng đúng 3h15’
Dần dần đến bây giờ tôi không cần đến nó nữa. Bởi vì đến giờ đó, thần kinh tôi hưng phấn. Nếu 3h15’ ngày nào đó tôi không lên mạng gặp Vũ điệu nhẹ bay, thì ngày đó nhất định tôi bị ốm.
Nghe nói về mặt tâm lý học, người ta gọi những biểu hiện đó là ‘phản ứng khống chế’
Cho nên, tôi nghĩ, chắc tôi đã bị Vũ điệu nhẹ bay khống chế. Và cả con mèo hoang kia nữa, chắc cũng bị con mèo khác giống kiềm chế.
Cho nên vừa đến 3giờ15, nó bắt đầu Call spring, còn tôi thì mở PC lên mạng
“ ... Du đãng... hôm nay có mệt không ? ...”
Nếu nói tôi không ngạc nhiên thì có nghĩa là tôi nói dối, nếu nói tôi không mệt thì cũng là nói dối.
Nhất là khi tôi còn đang như bay bay, cộng thêm chút men rượu, tôi chỉ muốn ngủ một giấc cho thật đã.
Nếu như không phải là tôi đã bị cô ấy khống chế thì, thì chắc chẳng bao giờ tôi lên mạng vào giờ này.
Cô ấy không mệt sao? Chẳng nhẽ cũng bị tôi ‘khống chế’ rồi sao?
“Lâu lắm không gặp... Em thế nào rồi?”
“Du đãng... có nói nhầm không đấy, chúng ta vừa gặp nhau cách đây có ba tiếng đồng hồ!... ”
Người xưa nói “một ngày không gặp giống cách ba thu.
Nếu đúng như vậy thì chúng ta đã xa nhau 3x365/8 = 137 ngày, có thể coi là một thời gian khá lâu”
“Du đãng... thế anh có nhớ em không?....”
“A.Nhớ; B. Đương nhiên nhớ; C : Không nhớ mới lạ; D Nhớ ghê lắm; E. Các đáp án tren đều đúng... the answer is E...”
“Ha ha...”
Xem ra cô ấy cũng mệt rồi. Dù là tiếng cười nhưng tôi lại có cảm giác cô ấy đang ngáp...
“Lãng tử .... liệu chúng ta có phải “đi vào quên lãng”?....”
Trong thực tế bạn bè trên mạng gặp nhau thường có kết thúc đáng buồn. Giống như A Thái, nếu không được như ý, nó sẽ xóa tên người đó khỏi danh sách bạn tốt của mình
Cũng là để tránh khi lên mạng gặp nhau lại khơi lại vết thương lòng.
Nếu như đối phương gửi Message đến trước, A Thái liền nói bây giờ phải lên lớp, phải đi ăn cơm, phải đi với bạn...
Sau đó vội vàng tắt máy
“Tại sao trên mạng và trong thực tế luôn có sự khác nhau như thế ?”
“Bởi vì trên mạng bạn chẳng có cách nào bày tỏ tình cảm với đối phương, chẳng có cách nào nghe được giọng nói của đối phương nên đành dùng các kí hiệu giản đơn để biểu hiện vui buồn yêu ghét
Ví dụ biểu thị nụ cười thì dùng các kí hiệu “ ”, “ ”, “ ”, “^0^”, “:~”
Nhưng nếu vui buồn yêu ghét có thể dùng kí hiệu để biểu thị thì không còn là vui buồn yêu ghét nữa.
Nói cách khác, khi đối phương gửi đến một ký hiệu biểu hiện nụ cười, ai có thể dám chắc đối phương đang cười thực sự ?
Cũng có thể đối phương đang nghĩ “mua bán không thành thì vẫn còn tình nghĩa” nên đưa đẩy vài câu
Do đó, đối với hai người lạ, mạng có lúc chỉ có thể rút ngắn thời gian làm quen mà không rút ngắn được khoảng cách.”
“Du đãng... thế còn em, trên mạng và đời thực có khác nhau không?...”
Mạng giống như lớp bảo vệ rất an toàn, không chỉ che mưa che gió mà đồng thời còn chắn cả ánh mặt trời.
Quan sát một người qua một tầng bảo vệ, đương nhiên sẽ có nhiều sai sót nhưng đương nhiên đối với em thì anh không có cảm giác cách tầng bảo vệ nào hết; hoặc nói cách khác, em không có tầng bảo vệ nào
Bây giờ em gửi đến cho anh một nửa kí hiệu “ ” anh thấy dường như em đang cười mỉm, nếu em gửi đến cả kí hiệu “ ” anh dường như thấy nụ cười trong đôi mắt em, nếu em gửi đến một từ haha thì dường như anh nghe thấy cả tiếng cười giòn tan của em như từng nghe thấy ở quán cà phê.
Cho nên mạng không chỉ rút ngắn thời gian để chúng ta gặp nhau mà còn kéo gần lại được khoảng cách giữa hai chúng ta.
“Du đãng... bây giờ em hi vọng là anh không phải dường như mà là có thể nghe thấy thật tiếng cười của em ...”
Đúng vậy, bây giờ anh cũng rất muốn nghe thấy tiếng cười của em.
Có điều đây cũng là một đặc điểm của mạng : dù nhanh nhưng không hòan mỹ
Nhưng nếu bây giờ nhìn thấy em, anh sẽ lại ngây ngô bởi sắc đẹp và không thể không chèo kéo vài câu
Thế thì chẳng thà cách nhau bởi màn hình để rồi tưởng tượng ra một hình bóng khác của em
“Du đãng, tại sao khi nhìn thấy em... anh lại phải lôi kéo? Chẳng nhẽ anh không sợ em cho rằng anh là người nông cạn hay sao”
Chẳng có cái tại sao nào cả
Nhìn thấy con gái đẹp liền khen đẹp là phản xạ tự nhiên của con trai, không chịu sự kiểm soát của não.
Khi thông tin nhìn thấy con gái đẹp được truyền từ mắt đến não, và khi não chưa kịp phản ứng có nên khen ngợi hay không thì thì cái miệng đã tiền trảm hậu tấu rồi
Điều này cũng giống như “Tướng ở bên ngoài, lệnh vua có thể không theo” hay “Tên đã ở trên cung không thể không bắn”
Hơn nữa nếu anh không khen em đẹp thì sẽ hổ thẹn với lương tâm. Chẳng thà cứ khen em đẹp rồi mang tiếng là người nông cạn thì hơn
Đó chính là hai dòng nước đục chọn dòng trong hơn
“ ... Du đãng ... em phổng hết cả mũi lên rồi đấy...”
“Chẳng còn cách nào khác, Mạnh Tử đã dạy như thế mà”
“Du đãng, thôi nhé, hôm nay thế là đủ rồi”
“Được thôi.... phần tâng bốc đến đây chấm dứt... đến lượt em khen anh rồi đấy!”
“Du đãng... nếu nói lời khen anh để anh cho em là người nông cạn, chằng thà không khen nữa để không hổ thẹn với lương tâm
Đó gọi là “hai dòng nước đục chọn dòng trong hơn...””
Đúng là gieo gió gặp bão, Chẳng ngờ trên mạng bão lại đến với tốc độ nhanh như thế.
“Du đãng... thực ra ở trên mạng, em lại càng nhìn anh rõ hơn... cũng có nghĩa là I see you true color...”
“I see you true color? Câu này có nghĩa là ‘em nhìn thấy màu sắc thật của anh’ ? ... ”
“Du đãng, anh nên học lại Tiếng Anh đi, đó là lời một bài hát, true color có nghĩa là con người thực của anh”
“”
Ồ, hóa ra là vậy !
Đúng là trước mặt con gái khoa ngoại ngữ cần phải chú ý đến trình độ Anh văn của bản thân, cũng giống như trước mặt con trai khoa Thủy lợi phải luôn nhớ tiết kiệm nước.
“Du đãng ... anh có thể dùng một câu khái quát được cả vẻ đẹp của em và cảm giác của anh không”
“Đơn giản ... đó là “xinh đẹp có nước” ”
“Ồ, nghe khó hiểu quá, có thể chỉ giáo vài câu không ?”
“Bởi vì em xinh đẹp như hoa nên anh thèm rỏ nước miếng”
“Ha ha... anh định không cho em ngủ tối nay hay sao ? ”
Ừ, mà phải rồi, suýt nữa quên ngày mai có hẹn, nên để cô ấy đi ngủ thôi
“Em nên đi ngủ thôi!”
“Một chút nữa thôi, anh vẫn chưa nói anh có mệt không ”
“Cũng hơi mệt, thế còn em? ”
“Em mệt lắm rồi, có điều là chưa nói được câu chúc anh ngủ ngon em sẽ không tài nào ngủ được...”
“me too...”
Dù cả hơi đều đã mệt, tại sao vẫn làm cái việc vô vị này.
Nằm xuống ngủ một giấc có phải là tốt không, sao lại phải vừa đánh chữ vừa ngáp ?
Rất có thể cô ấy cũng nghĩ thế nên cả hai đều im lặng.
“Du đãng ... ngày mai xem phim gì ?”
“Đến lúc đó nói sau... quan trọng là đi xem với ai, chứ không phải là đi xem phim gì...”
Chẳng ngờ câu nói của A Thái sửa đi một chút vẫn có chỗ dùng
“Vậy mai anh đi xe phải cẩn thận đấy... em đợi anh ở tầng dưới ”
“OK, có câu nói của em, anh sẽ cẩn thận... em leo cầu thang cũng phải cẩn thận đấy nhé!”
“Du đãng... đừng tán nữa ... ngày mai gặp nhé... chúc ngủ ngon... ”
“Good night... see you late ... So long...
Bye bye... chúc ngủ ngon”