
Chương 7 : Titanic
Tôi không phải là một người lãng mạn nên việc không bị cảm động bởi những tình tiết lãng mạn là một điều dễ hiểu trừ lời thoại của Jack với Rose trước khi chìm xuống biển :
“Rose, listen to me... Listen
Winning that tiket was the best thing
That ever heppened to me...
It brought me to you... Anh I’m thank ful
Rose ... I’m thankful...”
----------
Tỉnh dậy giời ạ, đã hơn 12 rưỡi.
Hôm nay là ngày cuối cùng của năm 1997 lại là thứ tư nên phải mặc quần lót màu vàng. May mà đợt huấn luyện ở núi Thành Công hồi mới vào học vẫn phát huy vai trò hiệu quả : tắm, đánh răng rửa mặt hết x phút và x < 10
Tôi không thể không tự khen mình có sức cơ động cao chỉ có điều là thời gian không cho phép, tôi vội vàng cầm chìa khóa chạy xuống dưới.
Nhảy lên con “sói hoang”, khi nó còn chưa nóng máy tôi đã phóng đi. Trình độ lái xe của tôi lụa như rồng cuốn... Tiếc rằng tôi vẫn chưa tham gia đua...Chợt nhớ ra hôm qua đã hứa với cô ấy lái xe phải cẩn thận, đại trượng phu đâu có dễ nuốt lời ? Thế là khi vượt đèn đỏ, tôi rất cẩn thận nhìn xem liệu có công an giao thông
Nhìn đồng hồ, nguy mất, khả năng sẽ đến chậm vài phút. Tôi đã hẹn với Vũ điệu nhẹ bay, chẳng có lý do gì đến trễ. Những kỉ lục lập được lần trước không thể bị gián đoạn ở trận bóng này “Cái khó ló cái khôn” Tôi vặn kim đồng hồ chậm lại 5 phút và giảm tốc độ xe khi sắp tới nhà.
“Du đãng, anh đến sớm thế...”
Cô ấy nói pha chút đùa và giơ tay phải phía có đồng hồ về phía tôi
“Đồng hồ em đẹp thật... đúng là đẹp giai đi xe rách, mĩ nữ đeo đồng hồ đẹp...”
“Du đãng... chẳng nhẽ không còn cái gì hơn để nói à?...”
“Sorry... Anh sơ ý quá... Anh chỉ chú ý đến cái đòng hồ của em mà quên mất cổ tay em thật đẹp như ngọc... đúng là anh mới chỉ thấy cây mà không thấy rừng....
Cái đồng hồ đẹp hơn đi chăng nữa thì so với cổ tay của em giống như đom đóm gặp ánh mặt mặt trời ... chẳng thấm vào đâu!...”
“Du đãng... đừng giả bộ nữa.... anh đến muộn 3 phút.... đồng hồ của em bây giờ là 1h3’”
“Thật thế à.. nhưng đồng hồ của anh bây giờ là 12h58’...”
Tôi giơ tay trái ra hướng có phía đồng hồ về phía cô ấy
“À... thôi được.... coi như bỏ qua vậy....”
“Xem phim nào đây ? ... Thưa cô Vũ điệu nhẹ bay đeo đồng hồ đẹp...”
“Anh nói trước đi? ... thưa ngài Du đãng đeo đồng hồ lấy lại giờ...”
Hóa ra cô ấy đã đi guốc vào bụng tôi, tôi đành cười trừ.
“A Thái nói phim “Titanic” rất hay, em thấy thế nào?....”
“Ồ, bạn cùng phòng với em cũng bảo nên đi xem bộ phim ấy...”
“Thế xem xong cô ấy có khóc không ?...”
“Có, cô ấy khóc ghê lắm... cho nên hôm nay em đã phòng sẵn thêm một chiếc khăn mùi xoa và một hộp giấy thấm.”
“Vậy chúng ta đến rạp Nam Đài nhé, có buổi chiếu lúc 2h20’”
“Ừ... tùy ý anh...”
Ồ, còn rất nhiều thời gian, xem kỹ nơi cô ấy ở một chút. Con ngõ rất vắng, hai bên có cỏ hoa rất đẹp. Đúng là địa linh nhân kiệt, người thế nào nơi ở cũng thế đấy. Thực ra nơi tôi ở cũng không kém, tiếc rằng ngay trước ngõ luôn có một đống rác. Tôi nghĩ chắc là tại A Thái cũng sống ở đó.
“Du đãng ... đừng thần người ra thế... nghe nói người ta đông lắm... chúng ta đi sớm mua vé đi!...”
“Ừ, đi thôi... em có xe máy không ? ....”
“Không có ... em chỉ có chiếc xe cà phê sữa kiểu Pháp thôi...”
“Vậy anh chỉ còn cách dùng chiếc xe máy “sói hoang” màu nước biển cảng Cao Hùng chở em đi thôi ... Không chê chứ!?... ”
“Em không chê đâu... ”
Cô ấy lấy trong túi ra chiếc kính râm và khỏi phải nói, kính cũng là màu cà phê.
Năm nay mùa đông Đài Nam rất ấm, ngay cả ngày Noel tôi vẫn mặc áo ngắn tay. Bởi thế hôm nay cô ấy ăn mặc rất đơn giản, quần dài màu sữa, áo sợi phớt hồng.
“Hôm nay không mặc bộ đồ màu càphê nữa à ? ”
“À... Du đãng... hôm nay cho quân nghỉ một ngày... để anh khỏi phải lo em thử anh.”
“Không sai... nhận thua rồi thì cứ nói, không phải mượn cớ đâu...”
“Em không thể phơi nắng, em đeo cặp kính này vào không làm anh khó chịu chứ? ”
“Anh không khó chịu đâu, chỉ hơi tiếc cho đôi mắt đẹp của em”
“Du đãng... Thôi đi... chúng ta nhanh lên!...”
Ngồi sau xe, tay cô ấy khẽ bám vào dây lưng da trên quần tôi. Bởi yên sau của con “sói hoang” không có khung sắt, nên cô ấy chẳng có chỗ nào để bám cả.
A Thái rất thích thiết bị đi kèm này của tôi, nó nói, chỉ cần cố ý phanh gấp sẽ cảm nhận được sóng biển tràn đến phía sau lưng. Nhưng hôm nay tôi chẳng ngốc đến mức đi làm thế, ngược lại càng cẩn thận hơn mỗi khi phanh.
“Hôm nay trời đẹp nhỉ !?....”
Từ trước đến nay tôi chưa lần nào quay người lại để nói chuyện với cô ấy, nên nói ra một câu quê như vậy cũng là điều dễ hiểu.
“Đúng vậy!... Hôm nay mặt trời tròn quá... đúng không? hi hi..”
Cô ấy luôn biết dùng tiếng cười đúng lúc xóa đi căng thẳng trong tôi
Thời tiết hôm nay thật là đẹp, trời không nóng cũng không lạnh. Sinh ra ở Đài Nam quả là một hạnh phúc. Dù vẫn nói rằng “Tính mạng càng đáng quý, giá tiền phạt càng cao”. Nhưng chúng tôi đều không đội mũ bảo hiểm. Gió nhè nhẹ thổi đến, tôi thấy thoang thoảng mùi hương tỏa ra từ người cô ấy. Còn nhớ một lần đi máy bay, tôi quên thắt dây an toàn. Cô tiếp viên hàng không xinh đẹp cúi xuống nhắc tôi, từ người cô ta cũng tỏa ra mùi thơm như vậy. Thế là từ đó, mỗi lần đi máy bay tôi đều không thắt dây an toàn. Trừ khi gặp phải các bà tiếp viên hàng không. Đàn ông cũng có thể coi là một loài động vật kỳ lạ, họ rất dễ bị thị giác ảnh hưởng tới khứu giác. Nghĩa là với họ, đàn bà đẹp nhất định phải có mùi hương quyến rũ.
Dù tôi đi xe rất cẩn thận nhưng lúc tăng tốc và phanh xe, chúng tôi vẫn khó tránh khỏi đụng chạm, và cô ấy luôn thầm thì bên tai tôi, không hiểu vì sao, tôi cảm thấy tai mình nóng bừng lên. Tôi cố tin rằng đó là do khi con người hô hấp, lượng CO2 thải ra nhiều hơn, dù tôi biết rằng không phải là như thế. Cuối cùng thì tôi cũng biết được cảm giác khi Trương Vô Kị ôm Triệu Mẫn trong phim “Ỷ thiên Đồ long ký” đã rất hy vọng con đường dài mãi ra. Vào đường Hữu Ái, chay qua cửa rạp Nam Đài. Ồ! Một đám người đang chen chúc, chẳng lẽ hôm nay được xem miễn phí? Đành phải chạy sang đường Trung Chính tìm nơi đỗ xe
“Du đãng... sao không đi gửi xe lại cứ vòng đi vòng lại mãi thế? ”
“Đừng đùa... con xe rách này mà mang gửi người ta sẽ cười cho...”
“Ha ha, ... Lãng tử ... đến tiền gửi xe cũng không muốn mất, đúng là keo kiệt phải gọi anh bằng cụ...”
Trời không phụ lòng người, tôi đã ngắm được một chỗ để xe. Xe dừng lại, cô ấy cất cặp kính râm vào túi. Và lấy ra một chiếc lược màu cà phê, một cái kẹp hình con bướm. Ngậm chiếc kẹp vào miệng, cô ấy quấn tóc lên và kẹp thành một cái đuôi gà.
Rồi khẽ cười với tôi như tỏ ý xin lỗi vì để tôi phải đợi lâu. Còn tôi, đột nhiên cảm thấy cô ấy giống như một con bướm xinh đẹp đang rập rờn lượn bay.
“Sorry, để anh đợi lâu.. Let’s go...”
“Ngồi xe anh thỏai mái chứ?....”
“A. Không thỏai mái chút nào; B. Đương nhiên không thỏai mái; C. Thỏai mái mới lạ; D. Rất khó chịu; E.Tất cả đều đúng.... the answer í E... hi hi... Lãng tử ... Em học anh đấy!...”
“Ngốc thế... có gì đáng tự hào đâu... cái tốt không học.... học cái xấu”
“Không phải em không muốn học cái tốt mà căn bản là không có cái tốt để cho em học.”
“Thôi được rồi, cọi như anh thua... hôm nay chả nói là cho quân nghỉ một ngài là gì?...”
“Đúng thế, nhận thua rồi thì thôi lại còn viện cớ nữa .”
“Du đãng... chỗ này người ta cấm tạm dừng đấy...”
“Không sao, vì chúng ta sẽ dừng lại rất lâu...”
“Du đãng... lại bắt đầu rồi... đợi lúc nữa người ta lấy mất xe rồi lại không....”
“Làm gì có chuyện ấy, thấy con xe già cũ, người ta sẽ kính lão, kính lão đắc thọ mà.”
Hàng người xếp vào rạp Nam Đài thật dài, phim chiếu lúc 2h40 mà bay giờ mới có 1h40. Và cũng thật lạ, hầu như đều là một nam một nữ đứng xếp hàng.
“Em ngồi ở đây xem báo mình anh đi xếp hàng là được rồi...”
Nhìn người khác tay dắt tay, vai kề vai tôi không khỏi chạnh lòng
“Không... em muốn xếp hàng cùng với anh”
“Nhưng em sẽ cảm thấy chán đấy.”
“Bên anh thì làm sao em có thể chán được... để em cùng xếp với nhé.”
Thực ra tôi rất thích cảnh dòng người chen chúc. Bởi như thế khoảng cách giữa tôi và cô ấy được gần hơn. Trên mạng, chúng tôi cách nhau bởi màn hình, trong quán càphê chúng tôi cách nhau một cái bàn, trên xe chúng tôi cách nhau cái lưng của tôi, còn ở đây chúng tôi gần như không có khoảng cách. Cô ấy đứng bên trái tôi, cánh tay phải thỉnh thoảng lại chạm vào cánh tay trái tôi. Chúng tôi cũng thỉng thoảng nói vài câu vu vơ nhưng cảm giác thật tuyệt. Cho dù không mua được vé tôi cũng muốn thế. Hôm nay thật tuyệt vời và tuyệt vời không phải chỉ vì thời tiết đẹp mà còn vì cảm giác chờ đợi như lúc này.Vé dành cho sinh viên giá 240 đồng nói cách khác mua hai vé hết 480 đồng. Lần này thật đau lòng xót ruột, đội tiên phong trong ví tôi phúc chốc đều hi sinh. Do cô ấy đứng bên trái mà tôi móc ví ra bằng tay phải, nên chẳng có cơ hội nào để cô ấy cản tôi, đúng là thất sách. 2h10 mua được vé, một cái số 13 hàng 11, cái kia số 15
“Này, Du đãng, số 13 hàng 11 giống hệt ngày sinh nhật anh...”
“Thì sao nào?”
“Thì chỗ này em sẽ ngồi còn tấm vé em sẽ giữ lại, được chứ? ”
“Đương nhiên rồi... chỉ cần em trả tiền, còn làm gì tùy em”
“Du đãng... Anh không phải lo... hôm nay em sẽ không tranh phần trả tiền cho anh đâu...”
Lo? Tôi lo là cô ấy sẽ không bao giờ tranh phần trả tiền với tôi nữa.
Vào trong rạp được một lát thì đèn điện tắt. Khi xem phim tôi không nói một lời nào. Vì thế cuối cùng cái mồm của tôi cũng có cơ hội được nghỉ ngơi. Suốt 3 tiếng đồng hồ. Tôi chăm chú xem bộ phim mà mọi người đều nói đến. Tôi không phải là một người lãng mạn nên không cảm kích trước những tình tiết lãng mạng, trừ lời thoại của Jack cùng với Rose trước khi chìm xuống biển :
“Rose, listen to me... Listen
Winning that tiket was the best thing
That ever heppened to me...
It brought me to you... Anh I’m thank ful
Rose ... I’m thankful...”
Dù tôi cũng là Jack nhưng tôi còn may mắn hơn Jack trong phim. Tôi không phải đánh bạc, cũng không phải bất chấp nguy hiểm để leo lên tàu Titanic. Tôi chỉ cần mở PC ra, lên mạng là đã có thể quen Rose trong đời thực. Tuy nhiên hắn may mắn hơn tôi bởi hắn biết vẽ. Cho nên Rose trong phim đã khỏa thân cho hắn vẽ
Dù hắn có vẻ rất chuyên tâm cẩn thận vẽ từng chút. Nhưng tôi nghĩ hắn đang cố ý vẽ thật chậm. Đàn ông mà, “lòng vả cũng như lòng sung”. Không tin thì hãy để hắn vẽ ông Tăng Văn Huệ, nhât định, chỉ một loáng là hắn vẽ xong.
Còn cô ấy, phản ứng không nhẹ nhàng như thế. Trên tay luôn cầm chiếc khăn mùi xoa. Phim càng đến gần hồi kết thúc, tần số lau mắt của cô ấy càng cao. Khi Jack nhận lời Rose sẽ quyết tâm đến cùng, Rose trong phim đã nói.
“I promise...
I will never let go, Jack... I’ll never let go...”
Thì cô ấy cũng thì thầm theo “I’ll never let go, Jack ...”
Và khi Jack chìm xuống đáy biển thì cái khóa của túi xách cũng được mở ra...
Chiếc khăn dự bị chính thức được vào cuộc
“Hết phim rồi, chúng ta về thôi!..”
Tôi đứng dậy nói nhỏ với cô ấy. Bởi vì tôi biết rằng lúc này bất kỳ sự khuấy động nhỏ nào cũng có thể làm cô ấy suy sụp
Một lúc sau mới nói :
“Du đãng... phim thì hết rồi nhưng cuộc đời vẫn phải tiếp tục phải không?”
Tôi khẽ gật đầu nhưng lòng tự nhiên buồn trĩu. Thấy tôi gật đầu cô ấy đứng lên, khoác túi vào vai và cùng tôi ra khỏi rạp. Hàng ngàn người chen nhau vào rạp và hàng ngàn người chen ra khỏi rạp làm cảnh tượng trước sân chẳng khác gì cảnh trong khi con tàu Titanic sắp chìm xuống, những người trên tàu tranh giành xô đẩy nhau xuống thuyền. Hóa ra chúng tôi rời xa con tàu Titanic trong phim. Còn con tàu Titanic trong cuộc sống vẫn luôn còn đó.
Rời khỏi rạp Nam Đài, mắt cô ấy vẫn còn đong đầy nước.
“Chúng ta đi dạo một chút đi!...”
6 giờ. Trời vừa vào đêm, ánh đèn lộng lẫy trên phố Trung Chính có thể làm cô ấy quên đi chuyện con tàu Titanic bị đắm.
“Thế cũng được...”
Cô ấy khẽ gật đầu
“Du đãng... anh kí tên vào đây đi...”
Cô ấy cầm cuống chiếc vé xem phim đưa cho tôi
“Kí cái gì? Kí suốt đời trung thành với cô Vũ điệu nhẹ bay nhé”
“Ghét thế! Anh ký chữ “Lãng tử Chai” là được rồi, vì em chưa biết tên anh...”
“Ai bảo em không hỏi”
“Anh cũng không hỏi em mà. ‘Cái gì không thích thì đừng áp dụng cho người khác’ đúng không? ”
Lại dùng thành ngữ, tôi cầm lấy tấm vé và kí ba chữ Lãng tử Chai vào mặt sau
Cô ấy nhìn chữ ký, ánh mắt thoáng qua sự thất vọng, rồi thở dài :
“Cảm ơn anh, Du đãng...”
Dù cô ấy nói cảm ơn nhưng sao lại thở dài kia chứ. Có phải chữ của tôi xấu quá? Không thể thế được.
Chúng tôi im lặng vừa đi vừa nhìn ra xung quanh. Đột nhiên cô ấy dừng lại trước quầy Christian Dior :
“Lãng tử, anh đã xem tiểu thuyết “Nước hoa” của Lemonade chưa? ”
“Có... trước đây có xem qua... mà em hỏi làm gì ? ”
“Lọ Dolce Vita này chính là lọ nhân vật chính nam tặng cho nhân vật chính nữ trong lễ đính hôn. anh ta nói :
Dolce Vita là tiếng Ý, có nghĩa là “Một ngày ngọt ngào””
“Thật thế à, anh không nhớ kỹ lắm”
“Du đãng... ngày hôm nay của chúng ta có thể gọi là ‘ngày ngọt ngào’ được không? ”
“Cũng có thể được nhưng vì em khóc nên phải trừ phần trăm...”
“Vậy cứ coi là có chút ngọt ngào chứ không phải rất ngọt ngào, thế thì mua lọ nhỏ nhé!”.
May mà Lemonade chỉ viết có một cuốn “Nước hoa”
Chẳng may bà ta viết vàng bạc hay đá quý thì chắc từ hôm nay tôi sẽ nợ chồng chất.
“Hơn bảy giờ rồi, em đói chưa? Có cần ăn chút gì chứ? ”
“Em không ăn nổi... Còn anh ? ”
“You eat... I eat ...”
Đột nhiên hai giọt nước mắt lại lăn dài trên gò má cô ấy. Tôi đúng là thằng ngốc, chẳng dễ gì cô ấy mới quên được Titanic. Tại sao tôi lại gợi đến cảnh loạn lạc trên tàu
“Du đãng... chúng ta về quán càphê ở đường Đại Học đi!”
Cô ấy lau nước mắt, gượng cười nói với tôi.
Tôi gật đầu, nhảy lên con “sói hoang”, cô ấy cũng lặng lẽ ngồi lên đằng sau
Gió hôm nay đã bắt đầu lạnh...
Đến quán càphê mọi thứ giống hệt lúc lần đầu gặp gỡ và cũng là 7 giờ
Ăn cơm số 1 nhé ? Cô ấy lắc đầu một cái
Ăn cơm số 2 nhé ? Cô ấy lắc đầu hai cái
Cứ thế này thì cô ấy lắc đầu suốt thôi.
Thế là tôi gọi hai cốc Cocacola và hai suất xúc xích.
Sau đó ngồi vào chỗ đã ngồi hôm qua.
“Du đãng... anh không ăn sẽ đói đấy...”
“Em ăn không được đương nhiên anh cũng làm sao mà nuốt nổi...”
Đó chỉ là những lời nói sáo rỗng... Bởi vì cả ngày hôm nay tôi chưa có cái gì vào bụng. Tôi cắn một miếng xúc xích, lạ quá ? Nó không còn ngọt và giòn tan mà ỉu xìu đắng ngắt. Thì ra khi nụ cười vụt tắt trên gương mặt cô ấy thì xúc xích của cửa hàng cũng chẳng còn giòn nữa.
“Du đãng... Sao anh lại lấy tên là JHT”
“J là Jack... H là Hate... T là Titanic...
JHT là viết tắt của Jack hate Titanic”
“Anh lại nói linh tinh rồi... thật thế không ? ”
“Thật ra, JHT là viết tắt tên của anh có điều Titanic đã làm em khóc nên đương nhiên là anh phải hate nó”
“Du đãng... anh không thể hate Titanic được, anh phải help Titanic, hoặc là hold Titanic”
Hate ? Help ? Hold ?
Từ lúc xem xong Titanic, cô ấy thường nói trìu tượng như thế. Có lẽ nào ở Khoa ngoại ngữ cũng học Triết. Sau đó cô ấy nói rất ít, thỉnh thoảng cúi đầu suy nghĩ, thỉnh thoảng lại thần ra nhìn tôi. Tại sao ở đây tôi dùng từ thần ra. Bởi vì dường như cô ấy muốn nhìn kỹ tôi nhưng lại sợ nhìn quá kĩ. Hành động này không phải là thần ra thì còn là gì nữa, hay là thẫn thờ ? Hay đờ đẫn. ?
Bên ngòai đường Đại học có nhiều tiếng người cười người nói
“Du đãng... Đường Đại Học hôm nay sao đông thế ? ”
“Hôm nay là ngày cuối cùng của năm 1997, ở đó họ tổ chức dạ hội. Một lát nữa chúng ta cùng đi xem nhé!... ”
“Cũng được ... nhưng em muốn đi ngay bây giờ cơ...”
Ông thị trưởng thành phố mới lên nhận chức cũng hòa vào dòng người vui vẻ, và vì thế người ta phong tỏa cả đoạn đường Đại học. Ông ta hạnh phúc hơn ông thị trưởng cũ vì ông ta có thể nhảy cùng với vợ để mọi người xem. Nhưng tôi còn hạnh phúc hơn ông ta vì Vũ điệu nhẹ bay đẹp hơn vợ ông ta. Đang nghĩ luyên thuyên tự nhiên trời đổ cơn mưa. Chẳng đắn đo gì, tôi kéo tay cô ấy, chạy đến mái hiên phòng bảo vệ tránh mưa. Hành động “Tiền trảm hậu tấu” này của tôi cũng là do tình thế quá cấp bách, sợ cô ấy dính thêm vài giọt mưa. Khổng tử nói “Không dạy dỗ mà trừng phạt thì là tàn ác”. Từ đó có thể thấy tôi cũng là kẻ tàn bạo có điều may mà tôi tên là Lãng tử nên chẳng quá áy náy nhiều về hành động không quân tử của mình lắm. Đây là lần thứ hai tôi chạm vào tay cô ấy, và cảm giác hệt như lần đầu, tay cô ấy lạnh như băng. Lần trước có thể là do cô ấy cầm cốc Coca lạnh, còn lần này ? Có phải tại mưa? Hay tại gió tối nay!?
Mái hiên phòng bảo vệ không dột nhưng tôi có cảm giác “mái dột ướt suốt đêm”, bởi tôi nhìn thấy A Thái. Một nơi đông vui nhảy nhót nhộn nhịp thế này đương nhiên làm sao vắng được A Thái, giống như nhà vệ sinh không thể không có gián.
Có điều không bao giờ nó đi cùng với bạn gái. Vì nó thường nói “chẳng có ai đi đến quầy uống rượu lại còn mang theo bia Đài Loan.”
Nó nói cũng có lý. Trên sàn nhảy có biết bao em xinh đẹp, đanh đá có, hiền thục có. Vậy thì việc gì phải dắt theo một em nào đó để tự triệt đường sống của mình ?
Nếu ví con gái đẹp giống như rượu ngon thì A Thái là cái gì ? Nó nói nó là cái “mở nắp”
“Du đãng... hơi bị được đấy... tiếc là không mang một chai XO đến”
“Thôi đi, A Thái... đây là Vũ điệu nhẹ bay...”
“Chào em, đã nghe thấy tên em từ lâu...”
“Ha ha... Anh A Thái, em mới là người nghe thấy tên anh từ lâu... như sấm bên tai vậy...”
“Thật thế à? Anh đã cố gắng mai danh ẩn tích chẳng ngờ vẫn không qua nổi con mắt người đời... thật có lỗi... có lỗi...”
“Em thường thấy tên anh trên tường trong kí túc xá nữ”
“Thế à ? ... Họ viết những gì vậy ? chắc là những câu ngưỡng mộ anh...”
“Không đâu, ... đại loại là ‘A Thái, đi ỉa đi...’ và đều viết trên tường nhà vệ sinh...”
“Ha ha, được lắm... em và Du đãng đều không phải tay vừa...”
Tôi cười đến mức không nói được câu nào. Về lý mà nói thì tôi là bạn thân của A Thái, tôi phải bênh nó. Tôi làm như thế kể ra cũng hơi bạc tình cạn nghĩa, có điều sự thật vẫn phải là sự thật.
Cứ thế ba chúng tôi nói chuyện với nhau cho đến khi mưa tạnh. Đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng ba đứa chúng tôi gặp nhau
“Du đãng... Vũ điệu nhẹ bay... mưa tạnh rồi... anh phải đi săn đây... mọi người cứ tiếp tục nhé!...”
Đi rất đúng lúc, tôi vỗ tay đánh đét một cái
“Du đãng... anh vỗ tay làm gì đấy?”
“Ồ, vừa nãy nghe thấy một bản nhạc rất hay nên vỗ cổ vũ người ta một tý...”
“Du đãng... anh nói dối ít thôi... anh sợ A Thái nói ra bí mật của anh chứ gì.? ”
Bí mật? .... có thể tôi có, có thể không.
Bởi trong óc tôi lúc này, bí mật lớn nhất chính là em.
Buổi dạ hội hôm nay là do một đài phát thanh của khu tổ chức. Đó là đài Kiss Radio, tần số FM 97.1
Tôi rất nhớ tần số này vì thời gian quảng cáo nhiều hơn thời gian phát thanh. Tiết mục thì cực kì đơn điệu, nhất là ở phần câu đố.
“Thành phố Đài Nam có những di tích nào? Hãy nói một di tích”
Đúng là những câu hỏi ngốc nghếch, ngốc nghếch đến mức tôi chẳng thèm giơ tay trả lời thế mà vẫn có người trả lời là thành An Bình Kim...
Còn về nhảy nhót, tôi thuộc dạng chân voi, nhảy nhanh sẽ giống con tinh tinh đang phát dục.
“Du đãng... em không thể nhảy nhạc nhanh... nên không nhảy cùng anh được... sorry...”
“Tại em tên là Vũ điệu nhẹ bay nên làm sao nhảy nhạc nhanh được”
“Không biết có bài “The lady in Red” không nhỉ...”
“Không biết được... bài hát quá cũ rồi thế mà em còn nhớ...”
“Hôm trước em nghe được trong Radio... em thích nó lắm.... ”
Hóa ra là vậy...khi mà bài hát này được đông đảo người hâm mộ, rất có thể cô ấy còn đang học tiểu học. Thực ra tôi cũng rất thích bài hát này, nhất là câu “took my breath away”. Trước đây tôi không tin là giữa sàn nhảy cô gái áo hồng quay lại cười với anh ta làm anh ta ngây ngất. Cho đến tận tối hôm qua, trước khi lên tầng trên, cô ấy quay người lại cười với tôi, tôi mới hiểu được điều đó. Có điều giá mà bài hát này sửa lại thành “The Lady in Coffee” có phải là tốt không. Mà tốt nhất là đừng để A Thái nghe thấy. Bởi nếu nghe thấy nhất định nó sẽ sửa thành “The Lady in Nothing”
Cuối cùng thì cũng đến giây phút giao thừa, mọi người đếm ngược từng giây đồng hồ. Và mọi người cùng hô lên “Chúc mừng năm mới”. Cô ấy học ngoại ngữ, thế mà chẳng bắt chước người nước ngoài ôm hôm người khác. Nói thì nói vậy vì tôi học thủy lợi, chẳng nhẽ lại giội nước vào cô ấy !?
“Năm sau chúng ta lại tới chứ?...”
“Năm sau, còn lâu lắm...”
Thế là lại nói những câu ngốc nghếch, còn cô ấy chắc mệt và muốn đi ngủ rồi!
Đưa cô ấy về chỗ ở, một ngõ nhỏ trên đường Thắng Lợi. Không khí ở đây tĩnh mịch, dường như nghe thấy cả tiếng thở
“Du đãng... anh còn nhớ cách dùng nước hoa được nói trong “Nước hoa” không?..”
Tôi lắc đầu, làm sao tôi có thể nhớ nổi. Hơn nữa tôi không dùng nước hoa.
“Đầu tiên xịt phía sau gáy, xuống cổ và tay sau đó xịt lên không trung và bước vào đó...”
“Thật thế à? Như thế cái lọ như thế này thì chỉ dùng được một tí là hết.”
“Du đãng... chúng ta thử xem nhé?...”
“Chúng ta? Em thử là được.. Anh là đàn ông mà...”
Cô ấy mở lọ Dolce Vita và xịt lên gáy
Tiếp đến xuống cổ và tay trái...
Sau đó xịt lên không trung, trời ạ, đúng là đốt tiền!
Cuối cùng cô ấy giang hai tay, ngửa mặt đi trong trận mưa nước hoa.
“Ha ha... Du đãng ... thơm quá... đến lượt anh đấy!”
Cô ấy cười thỏai mái như một đứa trẻ ngây thơ
Lúc ấy chẳng cần nói tôi xức nước hoa mà bảo tôi uống tôi cũng chẳng hề nhăn mặt. Tôi đứng yên để cô ấy xức vào sau gáy, xuống cổ và tay trái. Đây là lần thứ ba tôi cảm thấy ngón tay cô ấy lạnh như băng, chắc là bởi tại nước hoa!
“Du đãng... chuẩn bị... em xịt lên đây...”
Tôi bắt chước cô ấy, dang tay ngẩng mặt và bước vào cơn mưa nước hoa đầu tiên trong đời
“Du đãng... tiếp tục sẽ đổi sang tay phải”
Lại còn thế nữa. Cứ làm như tiền là vỏ hến ấy. Khi tôi còn chưa kịp xót thì cô ấy đã bước vào trận mưa nước hoa lần thứ hai. Và lần này cô ấy càng vui hơn, dáng tung tăng hớn hở như chính cái tên của cô ấy : Vũ điệu nhẹ bay. Thế là trên ngõ của đường Thắng Lợi đã có mấy trận mưa nước hoa. Cho đến khi lọ Dolce Vita dùng hết.
“Hết rồi... ngày ngọt ngào cũng phải kết thúc...
Du đãng... em lên nhà ngủ đây, 3h15 đêm nay em sẽ không lên mạng đâu. Anh cũng đừng lên mạng nữa nhé!”
“Sao thế”
“12h trưa mai lên mạng sẽ rõ, nhớ nhé, đúng 12h”
Cô ấy cầm chìa khóa quay người đi mở cửa.
Đúng lúc đó tôi nhìn thấy ở gáy cô ấy có một vết ban đỏ rất rõ. Nếu như hôm nay cô ấy không quấn tóc đuôi gà chắc là tôi không thể nhìn thấy vết ban đỏ ấy.
Cô ấy bước vào khu chung cư, trước khi đóng cửa còn ngó ra cười :
“Du đãng, đi xe cẩn thận đấy....”
Khi tôi còn chưa kịp gật đầu thì cửa đã đóng. Tôi ngẩng đầu muốn xem xem điện tầng 4 có được bạt sáng không. Đợi hồi lâu tầng 4 vẫn tối. Và trong bóng tối không chỉ có cô ấy mà còn có cả tôi. Trở về phòng nghiên cứu, A Thái ngửi thấy mùi nước hoa liền hỏi :
“Du đãng... sao thơm thế ? ... có phải mày đã... với Vũ điệu nhẹ bay!?”
Tôi không trả lời, mở tủ lạnh lấy ra hai chai bia. Đưa một chai cho A Thái rồi cả hai chúng tôi từ từ ống cạn. Uống xong A Thái vỗ nhẹ vào vai tôi sau đó rời phòng nghiên cứu.
Chương 8 : Mất tích
“Khi anh nhận được bức mail này
Cũng là lúc em lên máy bay rời xa Đài Bắc...
Anh có thấy được nụ cười của em từ trên độ cao 10 ngàn mét này không?...
Có thể hôm nay máy bay chẳng thể nào lên được độ cao 10 ngàn mét
Bởi vì lòng em nặng trĩu... ”
-----------
Tôi tắt điện để bóng tối vây quanh.
Bởi tôi muốn tưởng tượng ra em và cảm giác trong bóng tối
Thì ra trong bóng tối, điều người ta dễ nhận ra nhất, đó là sự cô đơn
Chắc lúc này em cũng rất cô đơn, nhưng tôi chẳng có cách nào đến bên em được.
Trong cơn nửa tỉnh nửa mơ, hình như tôi nhìn thấy một con bướm lộng lẫy
Giữa biển lửa mênh mông, nó dần dần biến thành tro bụi... và vết ban đỏ ấy từ màu đỏ nhạt chuyển thành đỏ sẫm rồi thành màu đỏ máu...
Có phải vì chai bia lạnh không, đột nhiên tôi cảm thấy lạnh buốt xương sống. Và cái lạnh ấy cứ len lỏi mãi vào lòng tôi. Thời gian dần đến 3h15, trái tim tôi cũng theo thời gian đập rộn rã. Dùng guest lên mạng vậy! Bởi vì tôi là JHT nên dùng guest lên mạng không ai biết tôi lên mạng. Lên mạng, query một lát, quả nhiên không thấy cô ấy đâu. Dù tim tôi đập rất nhanh nhưng nhiệt độ con tim vẫn thấp nguyên như cũ. Chẳng dễ gì chờ đợi được đến 12 giờ trưa, tôi vừa mừng vừa căng thẳng. Lấy tên JHT lên mạng. Nhưng vẫn không thấy cô ấy đâu. Thế là trong danh mục bạn thân, JHT trơ trọi một mình, chờ đợi Flying Dance.
Trong nỗi cô đơn
Và có một bức mail gửi cho tôi :
@
Người gửi : Flying Dance ( Vũ điệu nhẹ bay)
Chủ đề : 1998/01/01
Ngày tháng : Thu Jan 1 10:43:29 1998
Dear JHT
Em vốn chỉ định một mình trong bóng tối...
Nhớ lại những kỉ niệm mà chúng ta đã có với nhau..
Chẳng ngờ trong bóng tối ... em chỉ cảm nhận được nỗi cô đơn...
Nhất là khi tiếng con xe “Sói hoang” của anh xa dần...
Bất giác nước mắt em cứ tràn xuống.... Lãng du.. anh có biết được sự trống vắng trong lòng em?...
Em vẫn chẳng có cách nào sửa được thói quen của mình
Nên 3h15 em lại âm thầm dùng guest lên mạng... đừng trách em nhé!... :P
Query một lát, chẳng thấy anh đâu...
Nên mừng vì anh đã giữ lời, hay nên thở dài đây?...
Trời bắt đầu sáng, cũng là lúc em phải đi...
Nên mang chút gì đó của anh theo.. mang theo cuống tấm vé xem phim vậy!...
Rồi sao nữa ? Em nghĩ rằng cái em muốn mang đi thì không mang đi nổi còn cái em muốn thoát ra thì cứ bám riết lấy em.
Khi anh nhận được bức mail này, cũng là lúc em lên máy bay rời xa Đài Bắc....
Anh có thấy được nụ cười của em từ trên độ cao 10 ngàn mét này không?...
Có thể hôm nay máy bay chẳng thể nào lên được độ cao 10 ngàn mét
Bởi vì lòng em nặng trĩu... “”
Anh có thể xem những bức mail trong hộp thư của em. Nơi đó ghi rất rõ những gì từ ngày em gặp anh.
Em còn viết nhật kí trong BBS... nói là nhật ký ... có lẽ không đúng lắm...
Bởi vì chỉ những ngày đặc biệt em mới ghi.
Anh hãy đọc lần lượt, đọc xong hoặc xóa đi, hoặc giữ lại... toàn quyền ở anh.
Bởi vì chắc em chẳng còn dịp nào lên mạng nữa...
Mật mã là sinh nhật của em... 1976315...
Flying Dance
PS : Du đãng... đừng ngồi thừ như thế... mau mở ra xem đi!...
Thật chẳng ngờ ngay cả việc tôi ngồi thừ ra cô ấy cũng đoán được. Đúng là con gái thuộc kiểu S. Tôi vội vàng lấy tên Flying Dance lên mạng.
Những bức mail trong hộp thư chỉ có 2 ID JHT và Flying Dance là người gửi
Tôi chẳng có lòng dạ nào xem lại những bức mail tôi dã gửi, mà mở ngay những trang nhật ký BBS.
Người gửi : Flying Dance ( Vũ điệu nhẹ bay)
Chủ đề : 18/09/1997
Ngày tháng : Thu Sap 18 23:22:47 1997
Hôm nay là ngày khai giảng...
Chẳng hiểu sao trường học lại chọn ngày xảy ra sự biến 18 tháng 8 làm ngày khai giảng.
Đó là sự không tôn trọng những đồng bào bị quân Nhật giết hại.
Để tưởng niệm những đồng bào bị giết hại, mình quyết định trốn học một ngày
Ngồi một mình trong vườn cây đa, cảm thấy thời gian trôi qua thật tẻ nhạt, thế là mình quyết định đi dạo trong vườn trường.
Đi qua đường ngầm đến khu vườn thành công của học viện công nghiệp.... cây hai bên đường vừa sum suê vừa đẹp
những tia nắng vương vãi trên lá cây lấp lánh...
Thật dịu dàng làm sao!...
Bất giác mình nhẩm lời một bài hát và khe khẽ nhảy theo...
Sinh viên nam ở đây đều tràn đầy sức sống...
Khác hẳn với vẻ thư sinh của sinh viên nam khoa Văn...
Phòng tư vấn xem ra thật náo nhiệt.
Một đám đông đang chơi BBS... mình cũng muốn thử xem... thế là đăng kí một ID mới
Từ sau khi bản cô nương xuất hiện, định luật “trên mạng không có người đẹp” bị sụp đổ ID trước của mình thường bị gây rối bởi những ID vô vị của bọn con trai...
Mỗi lần lên mạng, hộp thư chất đống một đống mail...
Nội dung thường là muốn kết bạn với mình.
Có kẻ văn phong hào nhoáng, có kẻ cố tình làm ra hài hước, có kẻ tỏ vẻ ngây thơ, hay ra chiều galăng.
Những điều đó mình đều không thích ... :~
Tất cả đều tại Tiểu Văn, mỗi lần đi gặp bạn quen được trên mạng đều kéo mình đi
Nó nói là để cùng gánh vác nguy hiểm... để phòng nó bị một đống nhái xanh dọa nạt...
Kết quả, mình mới là người bị đe dọa...
Trên mạng, con trai gọi con gái là khủng long còn con gái gọi con trai là nhái xanh...
Con trai nói “trên mạng không có người đẹp”, con gái phản bác lại “trên mạng nhái xanh bò khắp nơi”
Thế mà vẫn có những con nhái xanh tự cho mình là Vương tử. Chờ mong cái hôn của nàng công chúa để quay lại làm vua.
Tiểu văn nói, nhái xanh chỉ là nhái xanh... cho dù có ngủ cùng mỹ nữ, đó vẫn chỉ là con nhái xanh...
Vậy nên đổi một ID và biệt danh thế nào đây ?
Nghĩ lại điệu nhảy lúc ở Vườn Học viện... lòng tự nhiên thấy vui vui
Tuổi thanh niên thật tuyệt vời... ^_^
Vậy nên lấy tên là “Vũ điệu nhẹ bay”, đúng rồi, ID là Flying Dance...
I am Flying Dancing!
Và mình đã viết plan trong tâm trạng như thế... Hi vọng rằng mình sẽ trẻ mãi, sẽ bay lên...
Ngày hôm nay tuyệt quá, rời lớp học quả là sự lựa chọn đúng đắn... :P
@
Người gửi : Flying Dance ( Vũ điệu nhẹ bay)
Chủ đề : 22/09/1997
Ngày tháng : Mon Sep 22 23:14:52 1997
Hôm nay Tiểu Văn lại có hẹn, một mình mình ngồi xem ti vi....
Tivi đưa tin về cuộc đụng độ giữa cảnh sát và Trần Tiến Hưng ở Vĩnh Hòa
Kết quả là hai bên không tốn lấy một phát súng nào và Trần Tiến Hưng vẫn chạy thoát, may mà mình không ở Vĩnh Hòa, nếu không đêm nay lại mất ngủ...
Mình lên mạng, ID mới dạo qua các trang Web
Mình còn đến cả trang mantalk nơi mình chưa đến bao giờ để nghe nhái xanh kêu.
Có một đoạn văn rất hay, tác giả - tên anh ta là JHT...
Trời đất ! ID kiểu gì thế này! J, H, T chẳng có lấy một nguyên âm... Khó đọc quá!...
Mình là người học ngoại ngữ, thật khó chịu về kiểu ID dường như không biết một tí tiếng Anh nào này.
Biệt danh cũng thật ngớ ngẩn : “Du đãng Chai...” đã kém lại est
Tiểu Văn nói, biệt danh của nhái xanh càng hay càng chưa chắc đã tốt. Nhưng nếu như biệt danh khó nghe thì nhất định chẳng tốt tí nào.
Mình nghĩ rằng anh ta nhất định là một con cóc mà thôi... ^_^
Query plan của anh ta lại thấy một điều rất thú vị ...
Anh ta nói “Nếu đem đổ nước của cả Thái Bình Dương đi cũng không dập tắt được tình yêu của tôi đối với em. Nước của cả Thái Bình Dương có đổ đi được không. Không thể. Cho nên tôi chẳng yêu em.”
Nếu như để Tiểu văn xem được, nó nhất định sẽ kêu “Thối quá”. Nhưng mình là một thục nữ, mình cần bảo vệ quyền không nói bậy... :P
Thằng cha này không biết là người như thế nào? Hay đúng chỉ là một kẻ du đãng?
Hay chỉ là một thằng cha dốt tiếng Anh? Tại sao anh ta có văn phong của một thiên sứ và đồng thời lại có biệt danh của ma quỷ ?
Mình đi tìm đoạn văn của hắn ở khắp nơi. Con cóc này quả là biết đường nhảy. Chỗ nào cũng thấy đoạn văn ấy, trên Letter, Story, Baseball.
Ngay cả đại bản doanh Ladytalk của Khủng long hắn cũng mò tới. Chẳng nhẽ hắn không sợ Khủng Long giẫm nát...
Lúc này mình lại càng cảm thấy vô vị, và có lẽ vì vậy mà mình mail cho hắn, nói với hắn rằng plan của hắn rất hay... :~
Trước khi kết thúc nhật ký ngày hôm nay, mình cảm thấy bối rối khó hiểu.
Bởi vì đây là lần đầu tiên mình chủ động gửi mail cho một ID hoàn toàn xa lạ.
Sao mình lại xốc nổi như vậy nhỉ ? Bị ảnh hưởng của Tiểu Văn rồi phải không ?
Có đúng là chỉ do nguyên cớ ‘mình cảm thấy vô vị’ mà gửi mail đi ?
@
Người gửi : Flying Dance ( Vũ điệu nhẹ bay)
Chủ đề : 30/09/1997
Ngày tháng : Tue Sep 30 23:48:06 1997
Chiều nay mình đi cùng Tiểu Văn đến nhà hàng “Ngọc Bách” uống trà. Không khí thật dễ chịu... cả tầng 1 chỉ có hai khách là mình với nó. Mình gọi một cốc trà ướp hoa cỏ, hương vị thật hiếm có...
Có phải tại vì mình trước đây chỉ thích uống cà phê và chưa bao giờ uống trà vào buổi chiều như thế này? Hay bởi tại lời giới thiệu đầy sức thuyết phục của nhân viên nhà hàng?
Tối nay, khi lên mạng, mình nhận được bức mail đầu tiên trong hộp thư của Flying Dance. Đó là bức mail của con cóc dốt tiếng Anh JHT gởi đến. Hắn nói, hắn đợi liền mấy ngày mà vẫn không gặp được mình. Thật là trời chẳng chiều ý người, đành phải gửi mail đi...
Thế nào là trời chẳng chiều ý người ?... có thể ông trời hiểu mình hơn...:P
Hắn nói rằng để chừng tỏ cho phát hiện đầu tiên của mình, hắn sẽ cố gắng rèn luyện thành người có duyên ?
Rèn luyện ? Có duyên cũng có thể rèn luyện được ư?
Xem ra đầu óc hắn có vấn đề thật rồi... thật đáng thương...
Mà cũng nên thông cảm với một kẻ nghiên cứu mà không có chất xám và trình độ tiếng Anh ....
Post của hắn rất cương quyết, nói toạc móng heo không hề tránh né. Còn mail của hắn lại dịu dàng tinh tế, hình như là... hình như là tại cốc trà ướp hương cỏ chiều nay...
@
Người gửi : Flying Dance ( Vũ điệu nhẹ bay)
Chủ đề : 5/10/1997
Ngày tháng : Sun Oct 5 23:50:35 1997
Một ngày nghỉ tuyệt vời... càng tuyệt vời hơn bởi Tiểu văn hôm nay không có hẹn. Mình và nó đến bách hóa Tân Quang.. bởi ở tầng 13 có bán khuyến mại túi da...
Buổi trưa cũng được giải quyết ở đó... món canh đậu phụ Hàn Quốc cay .. cay đến mức Tiểu Văn giàn giụa nước mắt.
Nó nói con gái đanh đá không nên ăn cay, bởi nếu không sẽ càng thêm đanh đá... và chưa làm gì được người đã mang vạ vào thân. ... ^_^
Mình nhìn thấy một chiếc túi da màu càphê, màu sắc, cách trang trí và hình dáng của nó khiến mình liên tưởng đến càphê Cappuccino, mình đã mua nó không một chút do dự...
Khoác chiếc túi vào, chà , muốn nhấm nháp một cách càphê Cappuccino đậm quá!
Ồ, khó gì... được ngay thôi....
Có chút gì như là đang yêu ấy nhỉ? ... có lẽ nào ? ...:P
Trang nghiên cứu tư liệu của trường ngừng hoạt động từ ngày 1/10. Lẽ ra không nên có ngày quốc khánh này thì hơn. Cho đến tận tối qua mới hoạt động trở lại...
Cả ba ngày vừa qua mình tìm mọi cách để truy cập vào nghiên cứu tư liệu.... Tại sao mình cứ như vậy ?
Muốn đọc truyện, những trang Web khác cũng có, tại sao cứ muốn vào đấy.
Lẽ nào bởi vì ở đó có con cóc JHT?...
Cuối cùng thì hôm nay mình cũng nhận được bức mail thứ hai của hắn. Mình vui như lấy được báu vật đọc đi đọc lại...
Lòng cảm thấy nhẹ nhõm vui vui...
Tự nhiên lại muốn uống một cốc Cappuccino đậm đà.
@
Người gửi : Flying Dance ( Vũ điệu nhẹ bay)
Chủ đề : 10/10/1997
Ngày tháng : Fri Oct 10 23:53:26 1997
Hôm nay là “Song thập tự”
Mình tự cho phép mình ngủ đến hai giờ chiều...:~
Thật ra cũng đều tại con nhái xanh kia, ngày nào cũng lên mạng lúc nửa đêm nửa hôm... Không chính xác là cuối canh bốn... tối qua mình đã chờ đợi hắn. Mình còn cầu trời khấn phật hy vọng gặp được một con nhái xanh...
Đến hai giờ sáng mình thiếp đi lúc nào không biết.
Idel 40 phút, máy tính của nó tự động tắt.
Càng bực mình hơn là hắn đã lên mạng lúc 3h. Sau đó gửi cho mình liền sáu bức mail. ..
Hắn nói mong mình vui vẻ...
Vui vẻ cái con khỉ! Lẽ nào hắn không biết có chuyến bay vừa bị rơi. Thằng ngốc này đúng là đầu óc có vấn đề rồi...
Ơ... hôm nay sao mình không gọi hắn là con cóc mà gọi gọi là nhái xanh? Còn nữa, sao mình lại đợi hắn nhỉ? Vì sao mình muốn gặp hắn ? Lẽ nào mình... mình .... mình nhớ hắn?
@
Người gửi : Flying Dance ( Vũ điệu nhẹ bay)
Chủ đề : 25/10/1997
Ngày tháng : Sat Oct 25 23:38:28 1997
Mình bắt đầu học cách thả lưỡi câu chùm. Nhưng hắn thật khó cắn câu... có khi hai ba ngày không thèm lên mạng; có lúc lại lên tới mấy lần trong một ngày.
Sao mình lại ngốc thế nhỉ chỉ cần bắn nhiều hơn một chút... Nhưng đạn của mình chẳng bao giờ trúng con chim ngốc nghếch kia.
Lưu bị đến mời Khổng Minh cũng đi đến lều tranh có ba lần. Còn mình, lều tranh đã trở thành nhẵn mặt.
Hắn, con nhái xanh ngu ngốc, sao không học cách của Khổng Minh?
Ồ, có thể do tên mình gợi ra ban ngày, còn tên hắn lại thuộc về ban đêm?
Máy cát sét vọng đến lời bài hát “Không chỉ là bè bạn”
Có thể mình cũng vậy, mình muốn “Không chỉ là mail”Vương tử nhái xanh của em... giờ giấc của anh có thể bình thường được không?
Hôm trước trời Đài Loan trở nắng nhưng lòng mình lại bắt đầu ưu tư...
@
Người gửi : Flying Dance ( Vũ điệu nhẹ bay)
Chủ đề : 08/11/1997
Ngày tháng : Sat Now 8 23:36:42 1997
Hôm qua là ngày hắn từ Hồng Kông trở về...
Bức mail trước hắn nói với mình đi Hồng Không nhưng không nói là sẽ đi mấy ngày. Chẳng ngờ đi những năm ngày.
Khi mình nhìn thấy mail... thì hắn đã lên máy bay...
Bực mình quá vì mình không biết bao giờ hắn mới trở lại ? Hôm qua lên mạng, nhìn số lần lên mạng của hắn vẫn không hề tăng...
Lãng du ngốc nghếch, con nhái xanh thối tha, mày có quay về nữa không ...
Do đó lần lên mạng nhận được mail của hắn, mình giống như sắp khóc. Hắn nói hắn đi rất nhiều nơi, đến cả Thái bình sơn và cảng Victoria. Hắn còn nói những vì sao trên Thái Bình Sơn không sáng bằng mắt hắn. Còn ánh điện cảng Victoria không tươi tắn bằng nụ cười của mình...
Hừm... đi chơi bao nhiêu ngày như thế. Đừng tưởng nịnh như thế mà mình cho qua.
Mà hắn đã gặp mình đâu... làm sao hắn có thể biết...
Biết đâu mình còn khủng bố hơn cả khỉ ở Thái Bình Sơn.
Còn tiếng cười của mình còn chói tai hơn cả tiếng còi của tàu thuyền trên cảng Victoria.
Có điều hắn đóan liều mà như đúng.
Mình cũng chẳng có gì để trách hắn...*^_^*
Hắn nói hôm nay là ngày khởi công xây dựng đập Tam Hiệp sông Trường Giang. Đây là sự kiện lớn đối với giới công trình thủy lực...
Mình chẳng biết thế nào là chặn dòng, thế nào là nối kênh...
Mình chỉ để ý đến việc... bao giờ mình với hắn mới “hợp dòng” nhau, đừng để mãi tình trạng hai dòng sông chảy song song không bao giờ có lấy một điểm gặp...
@
Người gửi : Flying Dance ( Vũ điệu nhẹ bay)
Chủ đề : 13/11/1997
Ngày tháng : Thu Now 13 23:33:56 1997
May mà hôm nay là thứ năm
Kém một ngày nữa là sang ngày thứ sáu đen tối... nguy hiểm quá ...
Trong bức mail buổi sáng hắn nói hôm nay là một ngày đặc biệt nhưng tại sao đặc biệt thì hắn không nói...
Có thể hôm nay là ngày sinh nhật hắn? Có thể lắm!
Sinh ra vào ngày này chẳng có gì đáng tự hào
Cho nên hắn mới không dám nói ra...:P
Hắn còn nói hắn rất thích cái plan của mình, để chúc mừng ngày đặc biệt này, hắn sửa lại mấy câu :
“Anh gào to lên giữa giảng đường lặng ngắt
Ánh mắt em nhìn anh khác lạ
đồng tình cũng vậy, khó chịu cũng thế thôi
Chẳng thể nào làm giọng anh nhỏ đi
Bởi vì điều làm anh muốn vỡ tung ra, không phải là ánh mắt nhìn của em
Mà là dòng chảy đang bị anh chắn lại”
Mình buồn cười đến chảy nước mắt, không biết có phải là “Vui quá hóa khóc ” hay không? Hừm.. hắn dám sửa cả plan của mình... Bản cô nương có thù phải báo... lần sau mình nhất định phải sửa plan của hắn... Không những thế còn phải làm cho hắn rơi nhiều nước mắt hơn...:P
Rốt cuộc tại sao hắn lại cảm thấy ngày hôm nay đặc biệt? Đối với hắn, ngày như thế nào được coi là ngày đặt biệt?
Còn với mình, mỗi ngày nhận được mail của hắn đều rất tuyệt vời....
@
Người gửi : Flying Dance ( Vũ điệu nhẹ bay)
Chủ đề : 23/11/1997
Ngày tháng : Sun Now 23 23:58:06 1997
Hôm nay từ sáng sớm, Tiểu Văn lấy chiếc xe màu đỏ chở mình đi công viên Khẩn Đình chơi.
Mình mặc cả bộ đồ màu cà phê và khoác chiếc túi Cappuccino. Tiểu Văn nói mình là đồ thần kinh, làm gì có ai ăn mặc như thế? Nó cười mình là đã bị trúng độc cà phê...
Nhưng mình vẫn thích thế...:P
Công viên Khẩn Đình thật đẹp, tiếc rằng có đôi chỗ do người ta tạo ra nên không hoàn toàn tự nhiên như công viên Xã Đỉnh. Mình đã chụp ảnh trên bãi cỏ công viên...
Tiểu Văn nói nhìn qua ống kính máy chụp, mình giống hệt một cốc càphê.
Ha ha... đấy chính là cảm giác mình muốn...
Có hai thằng con trai đến bắt chuyện ...
Chúng nói : Hôm nay thời tiết rất đẹp gọi là Sunny... có hai cô gái xinh đẹp tuyệt vời gọi là beauty
Khí chất làm cảm động lòng người gọi là pretty...
Nếu được nhập bọn cùng thì rất vui gọi là happy
Tiểu Văn trả lời rằng : Thời tiết đột nhiên xấu đi gọi là rainy....
Hai người đàn ông trông chẳng ra gì gọi là ugly... nhìn thấy hai anh em cảm thấy khó chịu gọi là angry... nếu không bước nhanh bà đây sẽ kêu là crazy...
Ha ha... Sao mình lại có thể có một người bạn thân như Tiểu Văn nhỉ ? ...
Nhưng đáng quý là ở chỗ mình gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn,
Mình vẫn giữ được tính dịu dàng vốn có... :P
Hôm nay thật là vui... Thời tiết tốt, cảnh đẹp, nếu bên mình có hắn thì càng tuyệt vời biết bao nhiêu... *^_^*
Trở về Đài Nam, dù rất mệt nhưng mình vẫn lên mạng.
Và mình nhận được bức mail thứ hai mươi của hắn
Hôm nay thật tuyệt vời... từ đầu đến cuối đều...
Hy vọng rằng hắn cũng thế... nếu không mình sẽ gửi niềm vui của mình đến hắn...
Người gửi : Flying Dance ( Vũ điệu nhẹ bay)
Chủ đề : 03/12/1997
Ngày tháng : Web Dec 3 23:19:46 1997
Tối qua mẹ gọi điện đến khuyên mình làm thủ tục nghỉ học. Năm nay là năm cuối của đời sinh viên.
Nếu phải nghỉ học mình sẽ rất tiếc...
Hơn nữa bác sĩ cũng nói bệnh tình của mình đang trong giai đoạn phục hồi...
Chỉ cần nghỉ ngơi không để mệt mỏi và không đi ra nắng quá nhiều. Dù biết mẹ rất lo cho mình. Nhưng mình không thích mẹ lúc nào cũng coi mình là con nít...
Chán quá!... ngủ cũng không ngủ được... đã 3h15 rồi...
Tiểu văn nhất định ngủ say, mình đành lên mạng vậy.
Cái gì thế này? ... cuối cùng mình cũng nhìn thấy JHT con chim ngu ngốc này...
Ha ha... ngắm cho chuẩn vào. Lần này quyết không cho hắn chạy thoát... :P
Hắn nói hắn cũng đang buồn và muốn chia sẻ với mình. Có thật vậy không ? ... chỉ sợ lại làm cho mình đã buồn càng buồn hơn.
Hơn nữa hắn còn biết mình tóc dài và không mặc váy...lạ quá!
Không biết tại sao nói chuyện với hắn mình cảm thấy nhẹ nhõm...
Nỗi chán chường vừa qua đi.. cơn buồn ngủ liền ập tới...Nhưng chẳng nhẽ mình lại đột ngột bỏ đi như thế này?
Thế là mình hẹn hắn đến 10h sáng hôm sau...
Sáng nay hắn nói với mình hắn nghĩ thế nào về lãng mạn... Hắn cứ nói còn mình cười chảy cả nước mắt...
Mình chợt tưởng tượng ra cảm giác giẫm phải phân chó khi đang ngâm thơ của Diệp Từ.
Hắn nói phái nam trong tiểu thuyết tình yêu lãng mạn chia thành bốn loại : loại thô lỗ, loại nho nhã, loại nghệ sĩ và loại tinh ranh.... hắn nói kể ra cũng đúng...
Còn loại đàn ông lãng du như hắn có lẽ chỉ xuất hiện trong tiểu thuyết khủng bố... :P
Nhưng hắn không phải vậy, suy nghĩ của hắn thật mới lạ... Tiếc rằng Tiểu Văn nhắc mình đã đến lúc phải ăn trưa, nếu không mình vẫn muốn nghe hắn nói...
Được... tối nay mình quyết định lại đợi hắn. Mình thích cảm giác lên mạng gọi hắn là Du đãng...
Vì sợ ngủ mất... mình chuẩn bị sẵn một cốc càphê ...
Không biết sớm mai hắn có lên mạng không ?
Còn nữa... khi lần đầu tiên mình bắt gặp hắn trên mạng... Ngón tay trên bàn phím hình như hơi run run... có phải là vui mừng... hay bởi tại mình quá căng thẳng?...
Đêm mồng 3 tháng 12 năm 1997 trời rất lạnh... nhớ về một người.. .nên chẳng thấy lạnh nữa...
@
Người gửi : Flying Dance ( Vũ điệu nhẹ bay)
Chủ đề : 9/12/1997
Ngày tháng : Thu Dec 13 23:33:56 1997
Hơn hai giờ sáng mình đã lên mạng và chờ đợi. Máy thu thanh vọng giai điệu bài “The Lady in Red”. Giọng ca nam trầm ấm vang vọng trong đêm yên tĩnh cũng trở nên lôi cuốn. Khi hát đến câu “took may breath away” thì cũng là lúc Du đãng lên mạng.
Trời ạ, sao lại trùng nhau đến thế...
Mình hỏi hắn về sự gặp gỡ tình cờ trên mạng.
Vì mình muốn biết hắn nghĩ gì về quan hệ của mình với hắn. Hắn nói mạng Internet làm xuất hiện ba loại người.
Sau đó thao thao bất tuyệt nói về ưu nhược điểm của ba loại người này... Mình lặng lẽ nhìn những dòng chữ hắn gửi đến và tưởng tượng ra... Cái mồm dẻo quẹo của hắn.
Chao ôi... sao mình muốn gặp hắn đến thế. ... *^_^*
Hắn nói mình và hắn đều thuộc loại người thứ hai... không chịu chấp nhận cái vị chua của chanh mà muốn thành mật đào ngọt lịm...
Có thể lắm chứ!... Bởi vì mình rất ngưỡng mộ kiểu tính cách sao Mục Dương dám xông pha yêu đương của Tiểu Văn.
Mình vuốt nhẹ mái tóc... Khi hắn nói mình có thể “không còn bao lâu nữa”, mấy ngón tay mình bất chợt bị vò mạnh... lả tả rơi xuống...
Mình vê vê những sợi tóc vừa rơi xuống, ngón tay như bị điện giật.
Không thể thế được... Bác sĩ nói mình mắc bệnh mãn tính, không phải là không chữa được.
Mình vẫn có thể sống bình thường như bao người khác. Nhưng ... mình thực sự còn có thể không ?... Mình có nên nghe lời mẹ nghỉ học trở về Đài Bắc? Nhưng sau khi về Đài Bắc, liệu mình còn có thể nhìn thấy hắn không ?
Không, mình không thể... mình muốn gặp hắn! Thế là mình học cách nhại lại quảng cáo trên Tivi gửi cho hắn câu : “Mình gặp nhau đi thôi”
Cho đến khi hắn gửi lại câu “OK”
Nhìn ra ngòai cửa sổ... trời đã bắt đầu rạng sáng...
Đêm tối đã qua đi, nhưng lòng mình vẫn nặng trĩu, đến bao giờ mới nhẹ nhõm trở lại đây?...
@
Người gửi : Flying Dance ( Vũ điệu nhẹ bay)
Chủ đề : 13/12/1997
Ngày tháng : Sat Dec 13 23:41:13 1997
Kể từ lần gặp Du đãng trên mạng... mình đã quen lên mạng vào lúc 3h15’. Có thể coi đó là sự ăn ý giữa mình và hắn.
Tiểu Văn thường hỏi mình hắn là ai, mình chỉ cười và nói hắn là Lãng du... không phải vì sợ nói ID của hắn ra mình sẽ xấu hổ mà hắn là bí mật sâu kín nhất trong trái tim mình, mình muốn giữ hắn làm của riêng... :P
Mình và hắn đã nói những gì nhỉ ?... phải khẳng định rằng hắn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét