Thứ Sáu, 16 tháng 11, 2007

Không đầu không cuối...

Hôm nay mình bị điên....quyết định sẽ viết một cái entry điên điên. Nhớ lại hồi xưa số người khen mình lập dị cũng không ít....còn số người nhìn mình như người ngoài hành tinh cũng bộn...ặc...ặc... Bữa nay mún post một tập hợp lộn xộn những cảm xúc...suy nghĩ mà một giây nào đó đã bật ra....một cách lung tung...không chia tags....có cái của năm mười phút trước...có cái là của vài ba tháng trước...cũng có cái là tôi từ lâu lắm rồi....thậm chí có những bí mật...nhưng không đầu không cuối....

Có quá khứ mới có tương lai...những ký ức tốt đẹp sẽ khiến ta có thể mỉm cười khi gặp khó khăn. Một mối tình dù có qua đi cũng không bao giờ biến mất vì quá khứ không thể nào thay đổi. Nhưng đừng nghĩ nhiều quá về quá khứ, cũng đừng lo lắng quá cho tương lai...hãy đón nhận những gì có thể nhận vì khi ngày mai đến...hôm nay sẽ trở thành quá khứ...

Mưa rất tuyệt vời vì nó có thể giúp ta che dấu cảm xúc của mình....nhưng sẽ có một ngày ta có thể bước ra ánh nắng mà vẫn che dấu mọi cảm nhận một cách hoàn hảo...đó mới chính là đỉnh cao....vì mọi thứ sẽ qua thôi.

Nghĩ vđã xảy ra, liệu tôi… có thực sự đúng . Hành động bản năng đó là một việc gần như là quá rõ ràng. Đối với tôi cũng vậy thôi. Thật sự chẳng còn cái cảm giác hạnh phúc tuyệt vời trong mỗi bước đi như ngày trước… thay vào đó là sự vội vàng toan tính. Mỗi cử động... làm thế nào để có chúng ta ngày hôm qua và chúng ta của ngày sau không hối hận. Thật khó tin là tôi lại có cái suy nghĩ như thế, tôi không còn là tôi nữa rồi... Làm một việc thật là ngu ngốc có thể khiến tâm trạng mình thoải mái hơn không nhỉ….?!! Không, không thể như thế được làm sao lại có thể như thế kia chứ.. đó là một suy nghĩ rồ dại nhất trong cả mớ rồ dại trong suốt 20 năm qua.. làm sao có thể.. mình điên mất rồi.. hahahahah.. ta bị sao thế kia chứ..? Làm một điều ngu ngốc ư.. một điều ngu ngốc mang tên chính mình Nguyễn Hoàng An .. hahahahaha.. quả là khôi hài quá đi mất và khôi hài nhất là trong lúc lóe lên cái nghĩ đó mình đang nằm ườn trên giường mắt chăm chăm vào cái laptop trên đó là phiên bản Harry Poter mới nhất...

Tại sao mình lại tiếp tục ăn món này...đáng ghét...buồn nôn quá. Không được càng buồn nôn càng phải ăn... ăn không nổi cũng phải ăn. Chỉ có chuyện ăn thôi mà làm không nổi thì còn nên trò trống gì.. Ăn nữa vào...ăn vào..nôn ra thì phải tiếp tục ăn vào... Á.á...cảm giác này thật là tệ.. sao lại là món khỉ này cơ chứ..? Tại sao....lúc ăn món này mình nhất định phải có cảm giác ngon...cố lên...

Một người đã yêu say đắm đến lúc phải chia tay ắt là buồn bã thê lương. Nhưng cái đau của một người mới trải qua sự đó vài ngày cảm giác khác với ba thu. Mà nếu sau đó lại yêu người khác thì chuyện xưa chỉ coi như là kỷ niệm. Dù có yêu vài năm nhưng so với mấy mươi năm của cuộc đời thì vẫn là quá ngắn. Nhưng nếu mãi mãi chỉ yêu một người mà ôm lấy mối tình đó bước qua cả cuộc đời thì ắt hẳn mỗi năm mỗi cảm giác khác nhau. Thường thì, cái thường này là do kết luận của người khác, người ta hay vương vấn mối tình đầu. Đó là tất cả những cảm xúc ngây thơ bồng bột, háo hức, say mê của một trang giấy trắng. Giấy trắng có thể viết bất cứ điều gì. Nhưng đã viết rồi thì không bao giờ có thể quay lại cái vẻ tinh khôi ban đầu được nữa...chỉ có thể viết đè lên, chèn vào nó mà thôi. Vậy đấy..nên mới nói là mối tình đầu khó phai ..nhưng nếu sau này vẫn có một mối tình sâu đậm hơn mạnh mẽ hơn thì trang giấy kia sẽ bị chè lên những thứ khác....mạnh mẽ hơn, nhiều hơn nữa và che lấp cái cũ.

Anh và em...chúng ta không là người tình mà cũng chẳng là anh em...nhưng những điệu nhảy của chúng ta chẳng vì thế mà kém hấp dẫn. Vũ khúc song hành do em sáng tác chỉ là một đoạn hai lần tám nhịp và chúng ta chỉ dùng nó có vài lần...vài lần thôi đủ cho em hiểu rằng ngoài khiêu vũ ra chúng ta chẳng hiểu gì khác về nhau. Anh có thể làm cho em cất cánh như một chú chim non...để rồi sau đó vội vàng co lại kéo anh vào lòng như sợ mất. Khuôn mặt đẹp và biểu cảm với đôi mắt chất chứa nỗi đau thương. Anh và em....mang tất cả nỗi đau của chính mình để cộng hưởng vào nhau và giải thoát.....không đẹp, cũng không chính xác...chúng ta chỉ đơn giản là diễn tả nỗi niềm. Bỏ rơi hiện tại, cũng không quan tâm đến ai, chúng ta như hai cơn gió cuốn vào nhau rồi tan vào giữa hư không. Sự mạnh mẽ của anh khiến em nhớ ra mặt nữ tính của mình. Sự dịu dàng của anh làm nảy nở trong em niềm tin vào cuộc sống ngày mai. Chúng ta chẳng cần gì nhiều...chỉ cần những bước chân quấn quýt bên nhau để quên đi tất cả, để lấy lại niềm tin bước tiếp...

Biển Quy Nhơn đen kịt lấp lánh ánh đèn bẫy tôm hùng giống như sao trời dưới mặt đất. Lạy mẹ biển! Hãy ban cho con sức mạnh vượt qua cửa ải này. Xin hãy cho con lòng can đảm rời xa người con yêu. Con đã quyết tâm để cho bạn ấy được tự do đi tìm những thứ bạn ấy muốn, làm những gì bạn ấy thích. Con không muốn làm bạn ấy buồn. Xin trời ban cho bạn ấy hạnh phúc và tình yêu. Con mong...một ngày nào đó...có một cô gái mang lại cho bạn ấy hạnh phúc. Con không có cách nào xoa dịu được những vết thương trong lòng bạn ấy nên con không nên ở lại làm vướng chân bạn ấy. Mặt biển đêm nay êm đềm và đẹp quá....con ước gì lòng mình cũng có thể thanh thản như vậy.

Trời đêm thấp thoáng những ngôi sao lạnh lẽo, xa xăm và cô lẻ. Tôi cảm thấy cô đơn. Nước mắt cứ chảy dài trên má.

Một bóng cây si ngoằn ngoèo rễ, một bóng hằng thấp thoáng của đêm hạ tuần nhưng tất thảy vẫn là không đủ đối với chúng tôi những hành khách phải chờ đợi chuyến xe cả tiếng đồng hồ. Chúng tôi mệt mỏi với những cái nhịp chân, hoa tay xua lũ muỗi quỷ quái. Cái nóng bức của đêm hè miền Trung cộng với sự chờ đợi khiến chúng tôi mệt nhoài bên những túi hành lý to tướng. Giữ lấy cái vẻ kiên nhẫn tôi ngồi bệt xuống tam cấp của nhà điều hành để nghe tiếng nhạc ve vuốt. Chợt nhận ra ngay cả những thứ được cho là an toàn....như vé cho chuyến xe chất lượng cao như thế này cũng có thể trở nên khó lường. Chẳng có điều gì có thể hoàn toàn lường trước được trong cuộc sống này. Nhưng điều đó cũng không quá quan trọng...cần thiết là một thái độ tích cực để đổi thay hoàn cảnh hơn là buông xuôi, mặc cho nó diễn ra như thế nào....

1 nhận xét:

  1. Ai bảo entry này điên thì người ấy mới ... điên.
    Buồn quá aa_qn ui, hichic

    Trả lờiXóa