Thứ Năm, 22 tháng 11, 2007

Sáng nay trời lạnh

Sáng nay trời lạnh, chỉ tiêu hôm nay của mình không có cái khoản phải dậy sớm nhưng cuối cùng tự nhiên cũng dậy sớm. Thiệt tình, luôn dậy sớm vào những lúc chẳng cần. Thôi vậy, ngắm chút heo may mùa đông Sài Gòn.

Mùa đông Sài Gòn hay Sài Gòn không có mùa đông cũng vậy, trời không lạnh....rất hay có nắng....nắng gắt đến rát da, cũng hay có mưa....mưa ướt những con đường....mưa ngập lềnh bềnh cả những con ngõ hẹp....nhưng không lạnh. Hôm nay đặc biệt hơn một tý, trời lạnh nhưng không nắng cũng không mưa. Cũng không lạnh lắm, chỉ đủ để có một cô gái vừa chui ra khỏi chăn muốn vào nằm lại, cái lạnh chưa đủ thành mùa thu ở xứ khác, chỉ đủ để cô gái nhỏ mặc thêm chiếc áo len dệt mỏng như tơ ra bên ngoài. Lạnh chỉ vừa đủ để bước chân ra phố mang một cảm giác là lạ khó nói như là ngập ngừng nhớ quê hương và cảm nhận một niềm vui nho nhỏ khoan khoái.

Trời không nắng, có lẽ sẽ rất vui nếu hôm nay đi picnic....nhưng bây giờ là một ngày bình thường...lũ bạn sẽ không ai rỗi rãi cả. Nếu là ở nhà...thời tiết này mình sẽ chẳng do dự xách ba lô đi ngay rồi...chẳng cần ai bên cạnh....vì mỗi góc thành phố đều quen thuộc như một người bạn rồi hoặc ít nhất cũng sẽ có kẻ cùng chung chí hướng réo mình từ sớm.

Sao trời không lạnh thêm một tý nữa nhỉ?... để những ký ức quay về.... để nhớ cảm giác bước chân liêu xiêu qua nhưng con phố quen....nhớ cơn gió.... thổi tung lên không những đụn lá khô....và bứt vào trong gió thêm vài mảnh úa vàng.....nhớ cảm giác run rẩy.....trong cái nắng nhạt nhoà lúc giữa trưa...hay nhớ tới những xgương mặt hơi ửng hồng vì lạnh, những làn môi nứt nẻ cần thoa vaselin. Tôi nhớ cả cái nóng chợt bừng lên giữa trưa rồi biến đi rất nhanh....cả hơi ấm của áo len và khăn choàng.....cả những cái chăn bông hoa văn sặc sỡ....cả bàn chân rất lạnh của mẹ tôi giấu trong tất bông...nhớ cả cái nón lông trùm đầu đã cũ sờ mà nhất định không chịu vứt đi của ông ngoại.....nhớ cả lúc tôi mặc cái áo dệt cổ lọ hoa văn rất đậm kiểu Thái....cái áo dài tới gối...làm cho chân tôi vốn ngắn giờ chỉ còn một mẩu. Tôi nhớ cái lạnh lẽo đến tím cả tay khi lái xe chạy dọc bờ biển....những cơn gió tinh nghịch láu cá thổi qua ống tay áo.....khiến tôi bủn rủn cả người, răng đánh vào nhau lập cập....tôi nhớ những chiếc khăn vải mỏng manh nhưng rất dài mà tôi vẫn thích thắt thành nơ đủ kiểu bên ngoài áo sơ mi, bên trong áo chẽn và có thể có vài chiếc áo khác. Tôi thích mẹ mặc áo khoác dài hay áo bành tô...mặc dù trông bà sẽ như nấm di động nhưng vẫn thấy hay hay. Tôi thích mùa đông....có thể mặc rất nhiều áo....và cả những người gầy nhất trông vẫn tròn vo. Tôi nhớ mỗi mùa đông tôi đều có thêm áo mới...cũng có thể mặc những chiếc áo kỷ niệm của bà, của mẹ hay của các dì trước đây mỗi khi lớn thêm....bà tôi hay giữ lại những chiếc áo mà tôi đã mặc qua...chật rồi...hay tôi không thích nữa....và giữ nó rất cẩn thận....những chiếc áo với tôi đã lỗi thời..nhưng với bà đó là kỷ niệm. Tôi nhớ cả những đôi dép đi trong nhà vào mùa đông....rất sặc sỡ...rất ấm....và cả những đôi bốt của mẹ ngày xưa tôi hay xỏ thử nhưng bây giờ chắc chắn không vừa....chân mẹ nhỏ hơn tôi nhiều....đôi bàn chân xinh xinh...ủng hồng....mất hút trong những đôi giày. Tôi nhớ những chiếc khăn mùi xoa của cả nhà....mỗi người một nết....khăn cũng khác kiểu...mẹ tôi thích tự làm lấy khăn của mình bằng những loại vải rất mềm...khăn phải thật to....vì bà mắc chứng viêm xoang....khăn của ông thì nhỏ nhưng rất phẳng phiu và dùng rất lâu.....tôi không thích dùng khăn..tôi chỉ dùng khăn giấy...dùng xong thì vứt đi...đơn giản. Tôi nhớ món thịt đông ngon hảo hạng hay những nồi canh mỡ đóng băng....luôn phải hâm nhỏ lửa....nhớ cả món mứt gừng ngậm cho ấm hay mùi dầu dì xức vào gan bàn chân của mấy nhóc em tôi. Tôi ghét mùi dầu....nhưng cái mùi dầu gừng nhè nhẹ....thoang thoảng từ lòng bàn tay bàn chân của em thì bây giờ lại nhớ....Nhớ cả cái nệm lo xo kiểu cũ mà cả bốn chị em vẫn hay chơi trò trốn tìm trong chăn...chơi chán, mệt quá lại lăn ra ngủ cả đám. Những kỷ niệm của một mùa đông chưa xa....dễ thương...ấm cúng...ôi nhớ nhà quá chừng! Tôi muốn về nhà ngay bây giờ....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét