Cái entry này dành dể trả lời cho câu hỏi của ông bạn già là anh đấy. Anh hỏi em tại sao ư? Thực ra là chẳng tại sao cả...em chẳng thấy có lý do nào đặc biệt có thể khả dĩ làm một lời giải thích. Do đó thay vì giải thích, em thích nói lên cảm nghĩ và sự mong muốn của em hơn. Thực ra...trong bóng tối hoàn hảo đó em nhận ra em đã dần dần xa rời một số thói quen của mình. Đã lâu em không nghe nhạc bằng cái điện thoại hay bằng cái ipod nữa...cũng đã lâu em không dò tần sóng FM trên đó.....đơn giản là vì khi online em có thể làn được mọi thứ rồi. Và những khi rảnh rỗi...cái này rất thường xuyên....em thích đọc truyện bằng file PDF hơn là lật những trang giấy. Chuyện đó thực ra cũng không quan trọng gì. Một chuyện khác quan trọng là em thấy buồn....buồn vô cớ hay buồn vì những cái cớ nhỏ nhoi nào đó không kiểm soát hết được, em muốn xác định lại lần nữa những ai là bạn bè của mình....trong đó có ai đã gạch bỏ tên mình ra khỏi ký ức của họ không và có ai đó mà mình đã lỡ lãng quên không. Rồi kiểm tra xem những thứ mà mình coi là lẽ sống đến nay có còn giá trị....xem lại thực sự có bao nhiêu người đã coi mình là bạn một cách vô tư và thật tâm. Cái gì mới là quan trọng. Đó là những câu hỏi khó có kết quả chính xác. Có lẽ em đã ôm đồm quá nhiều thứ không thật sự là của mình. Cũng có thể em đã không còn là chính mình nữa. Lý ra hay giá mà là những ngữ biểu thị cho một điều gì đó không có thực....em biết điều đó....bây giờ em thực sự hiểu nó. Em đang mang một nỗi lo lắng bị ruồng bỏ....nó như một cái nợ...càng ngày nó càng nặng hơn và cuối cùng em không thể làm ngơ giả đò như không biết được nữa. Anh ạ, có điều gì thực sự quan trọng mà em đã quên không? Em vẫn chưa thực sự trưởng thành ư ? Em không muốn hối tiếc vào ngày mai...nếu em không có bằng khá khi ra khỏi trường Đh...em sẽ không hối tiếc, chắc chắn là như vậy. Nhưng em luôn có cảm giác mình sẽ phải hối tiếc một điều gì đó. Cảm giác đó ngày càng mạnh mẽ và biến thành một nỗi lo lắng. Nhưng đó là cái gì chứ? Em không tự tìm thấy câu trả lời...và có lẽ em sẽ phải hối tiếc thật sự. Dù không cam tâm nhưng điều đó lại đang diễn ra và em không thể ngừng nó lại....thật hoảng loạn...kiểu như cầm một đống len rối bù mà không sao gỡ được. Từ nhỏ đến giờ em vẫn thường tự mình giải quyết được những câu hỏi của mình...thậm chí giải quyết rất trơ tru. Vậy mà bây giờ...em thực sự hoang mang....có thực mình đã trả lời đúng. Không biết tiến hay lùi khi rõ ràng thế cờ sẽ sang một hướng khác sau nước đi này. Không còn là nước phát triển....mà là thế quyết định....căng thẳng và không lỗi thoát.....một quân cờ đã kẹp giữa hai ngón tay đang vươn ra mà không biết cần hạ xuống chỗ nào. Nói thật lòng....em cần một điểm tựa...hay đúng hơn là cần một đôi vai để dựa dẫm. Nói em tự nhiên thích dựa dẫm cũng đúng mà nói em đụng khó là nản cũng được...điều đó đúng mà. Chưa bao giờ thấy tự thấy mình mềm yếu đến như vậy....đó là sự thất vọng với chính mình... Đó chính là vẫn đề của em bây giờ đấy...và em ý thức được rất rõ ràng là em phải tự giải quyết thôi....hoặc là đơn giản là...."Mọi thứ rồi cũng qua"
Aa_qn: ".. em thích đọc truyện bằng file PDF hơn là lật những trang giấy".
Trả lờiXóaLa thích lật những trang giấy hơn, vừa đọc vừa ngửi mùi thơm của giấy thích lắm!
em biết...chỉ là những ý thích nhất thời thôi....em mới 20 mà...sau vài năm nữa...cuộc đời sẽ khác
Trả lờiXóa